1. Đêm Giao Thừa Trong Chuồng Dê

Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đêm ba mươi Tết, trong chuồng dê tối tăm bỗng hiện lên một tia sáng yếu ớt.
Một thân hình gầy trơ xương, như bộ xác khô, vật vã cử động, run rẩy bấm điện thoại. Trái tim bà như treo lơ lửng theo từng tiếng “tút... tút... tút...” vang lên trong ống nghe.
Ngay khoảnh khắc đầu dây bên kia được bắt máy, đôi mắt đục ngầu của Đỗ Tiểu Oánh bỗng bừng lên tia hi vọng. Giọng khản đặc, run rẩy, vỡ òa trong xúc động:
“Con Tư ——”
“Mẹ đã nghe con nói rồi, từ nay về sau, giữa chúng ta chẳng còn liên quan gì nữa. Xin mẹ đừng gọi điện làm phiền cuộc sống của con nữa.”
“... tút... tút... tút...”
Tiếng máy bận vang vọng khắp chuồng dê, lạnh lẽo và trống rỗng đến thấu tim.
Ánh sáng trong mắt Đỗ Tiểu Oánh dần tắt lịm. Bà khẽ liếm đôi môi nứt nẻ. Trong bóng tối, như có bàn tay vô hình siết chặt cổ họng, cảm giác rát bỏng, nghẹn thở trào dâng.
“Con mụ già chết tiệt, dù mày có giấu điện thoại thì cũng vô ích! Tốt nhất là chết quách đi cho xong! Chẳng ai tới cứu mày đâu!” Gã đàn ông trung niên lẩm bẩm một mình, ánh mắt khinh miệt nhìn xuống, như thể bà chẳng qua là một món đồ bỏ đi.
Đỗ Tiểu Oánh không cam lòng, run rẩy đưa tay chỉ thẳng vào mặt hắn, giọng khản đặc, mỏng manh như tiếng bễ thủng:
“Ông... ông... không sợ trời phạt, sấm sét giáng xuống đầu ông sao?!”
“Sấm sét? Ha! Có gan thì giáng thử xem!”
Tống Tử Sơn ngửa mặt cười điên dại, kiêu ngạo dang rộng hai tay, vừa cười vừa đá mạnh liên hồi vào người bà.
...
Cách đó không xa, một căn biệt thự làng quê nguy nga mọc lên sừng sững, ánh đèn sáng rực xua tan bóng đêm.
Bên trong, không khí tưng bừng rộn rã, tiếng cười nói vang vọng, hơi ấm lan tỏa khắp nơi, đến mức ai cũng chỉ mặc áo mỏng.
“Nào nào nào, năm mới vạn sự như ý, cùng cạn một chén!”
“Đúng vậy, vạn sự như ý, tài lộc dồi dào!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Cạn ly ——”
...
Khi tỉnh lại lần nữa, chuồng dê vẫn tối đen như mực.
Gió bắc lạnh lẽo gào thét ngoài kia, hòa lẫn tiếng cười nói vui vẻ vọng từ xa, khiến tâm trí Đỗ Tiểu Oánh dần chìm vào mê man.
Rõ ràng từ nhỏ, bà đã coi bốn đứa cháu trai như con ruột, nâng niu trên đầu ngón tay, hết lòng yêu thương, hy sinh tất cả vì chúng.
Chỉ vì lời cha mẹ chồng —— nhà nhị phòng không có con trai, về sau sáu mẹ con phải dựa vào các cháu.
Thế là bà liều mạng, dốc cạn tâm sức vì chúng.
Cứ việc liên quan đến cháu trai, thì ngay cả những đứa con gái ruột cũng phải nhường nhịn.
Nhưng đó mới chính là những đứa con bà mang nặng đẻ đau mười tháng trời, là m.á.u mủ, là cốt nhục, là những đứa con gái thân sinh của bà!
Đỗ Tiểu Oánh từ từ nhắm đôi mắt nhức nhối. Trái tim trong lồng ngực như bị xé toạc, m.á.u tuôn xối xả, đau đến nghẹt thở. Khoé môi run rẩy, nở nụ cười chua chát.
Cảm nhận hơi thở ngày một yếu dần, đôi mắt già nua đục ngầu của bà mờ đi vì nước mắt, th* d*c nghẹn ngào, ruột gan hối hận đến tái xanh!
Là bà ngu dại, là bà mù quáng!
Chỉ vì mấy đứa vong ân bội nghĩa kia, mà bà đã hại chết các con gái, khiến đứa con Tư duy nhất còn sống cũng tuyệt vọng, quay lưng rời bỏ gia đình ngột ngạt này, bỏ đi tha phương cầu thực.
Kiếp này, chồng bà mất sớm, để lại sáu mẹ con bơ vơ.
Cả đời, chỉ vì không sinh được con trai, bà luôn cúi đầu, không dám ngẩng mặt, phải vắt kiệt sức lực gánh vác mọi thứ.
Dưới sự thao túng của cha mẹ chồng và chị em dâu, bà tự trách mình có lỗi với dòng họ Tống, cho rằng con gái chỉ là “của nợ”, gả đi rồi cũng thành người ngoài, chỉ có các cháu trai mới là chỗ dựa, mới lo được việc phụng dưỡng, lo hậu sự cho bà.
“Con gái chỉ là của nợ, sau này còn phải nhờ cháu trai mày lo bưng bát hương.”
“Đẻ toàn thứ của nợ, cắt đứt hương khói nhà họ Tống, hại lão nhị tuyệt tự.”
“Chỉ có các cháu trai thành đạt, sau này mới có thể chống đỡ cho mấy mẹ con nhà mày, đúng không?”