122. Chương 122: Nỗi Đau Quá Khứ

Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái thuộc thể loại Linh Dị, chương 122 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Không sai, nhà họ xem mắt toàn những gia đình môn đăng hộ đối, con gái thành phố lại chọn một chàng trai quê mùa, chẳng phải tự chuốc lấy phiền toái sao.”
“Hôm nay là ngày tốt, đúng là ngày lành tháng tốt…”
Nghĩ đến cảnh nhà họ Tống tức điên lên vì không với tới được nhà thành phố, khóe môi cô khẽ nhếch lên nụ cười khôn giấu, chân đạp xe càng lúc càng nhanh.
“Mẹ ơi!”
Đỗ Tiểu Oánh vui vẻ đẩy xe vào dưới mái hiên, reo lên: “Mẹ mua gì ngon đây, nhanh xem nào!”
“Đường!”
“Hôm nay mỗi người được hai viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, một miếng bánh đào và một miếng bánh quy sữa.” Thấy nét mặt lo lắng của Đại Nha, Đỗ Tiểu Oánh liền đưa ngay một viên kẹo vào miệng cô bé.
“Ngon không?”
Đại Nha cười e thẹn, đôi mắt đen lay láy lấp lánh, gật đầu lia lịa: “Ừm!”
Nhị Nha hừ một tiếng, bĩu môi giận dỗi, dậm chân: “Mẹ thiên vị quá, sao chỉ cho chị cả ăn trước vậy ~”
“Mẹ ơi, Tiểu Tứ cũng muốn ăn kẹo ~”
Đỗ Tiểu Oánh vừa cười vừa xót, chọc nhẹ vào trán Nhị Nha: “Ôi trời, cái miệng này nhọn quá, chắc còn trói được cả con lừa ấy!”
“Hehe…”
Cô lần lượt phát kẹo Đại Bạch Thỏ cho các con, nhìn từng nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt đứa nào cũng thấy lòng ngọt ngào như mật ong.
“Việc nhà có mẹ lo, các con đừng để chậm học hành.”
“Mẹ ơi, Tiểu Ngũ đi đây ~”
“Chị cả, chị hai, chị ba, chị tư, con đi nha ~” Ngũ Nha vẫy vẫy bàn tay nhỏ đen nhẻm, vừa quay đầu vừa bĩu môi, sà thẳng vào lòng mẹ.
Đỗ Tiểu Oánh nén cười, khóa cửa, dẫn các con ra đồng làm việc.
Cô bé nhỏ nhanh như sóc, vừa đến mép ruộng đã reo vui, ngọ nguậy đòi xuống:
“Mẹ ơi, con xuống ruộng nhặt cỏ cho heo ~”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ừ, Ngũ Nha ngoan, nhặt cỏ thì nhớ đừng chạy lung tung, biết chưa?”
“Dạ, mẹ đi đi ~”
Bị con thúc giục, Đỗ Tiểu Oánh bước đi, nhưng cứ ba bước lại ngoái đầu nhìn, mãi mới ra tới đồng bắt tay vào việc.
Suốt buổi sáng, cô miệt mài xới đất, thỉnh thoảng ngước lên nhìn đứa con nhỏ đang chơi ven bờ ruộng.
Lưu Đại Cước cười trêu: “Không sao đâu, đông con thế này, đừng lo lắng quá.”
Đỗ Tiểu Oánh thở dài: “Con bé còn nhỏ, sợ nó không biết chuyện, chạy lung tung ra bờ sông thì nguy.”
“Sao lại thế, tôi thấy Ngũ Nha nhà cô ngoan lắm mà.”
Nhớ lại kiếp trước, chỉ một lần đi chợ bình thường, Ngũ Nha đã mất tích. Cô tìm đến điên loạn, nhưng chẳng bao giờ tìm thấy.
Cho đến khi kiếp trước bị Tống Lão Tứ nhốt trong chuồng cừu chờ chết, cô mới nghe hắn ta khoe khoang sự thật năm đó:
“Hahaha… bà già, bà còn chưa biết à? Con bé Ngũ Nha định bỏ trốn, bị đánh gãy hai chân, m.á.u chảy lênh láng. Nó cứng đầu lắm, cứ kéo hai chân gãy lê đi suốt quãng đường, miệng không ngừng kêu bố mẹ cứu con…”
“Mẹ ơi ~ Tiểu Ngũ nhặt được nhiều cỏ lắm ~”
Đỗ Tiểu Oánh nhắm nghiền mắt, ghìm chặt nỗi hận trong tim, cúi người ôm chặt Ngũ Nha vào lòng, ánh mắt tràn ngập hạnh phúc vì con đã trở về bên mình.
Ngũ Nha cười khúc khích, ngọ nguậy: “Mẹ ơi, ngứa ~”
——
“Nhị Nha, cẩn thận đừng ngã đấy.”
“Chị cả yên tâm đi.” Nhị Nha vừa nói, vừa trèo cây nhanh như khỉ, tay chân thoăn thoắt, vẫy tay vui vẻ từ trên cao xuống: “Chị ơi!”
Đại Nha nhíu mày, lo lắng nhắc: “Cẩn thận, bám chắc tay, đừng chủ quan.”
“Yên tâm đi, tụi em leo cây từ nhỏ rồi, chị đi nhặt củi đi, đừng mất thời gian.”
Thấy em linh hoạt như vượn, Đại Nha mới nở nụ cười, vội vã đi nhặt củi.
Nhị Nha ngồi trên cành lớn, tay thoăn thoắt hái quả bỏ vào giỏ, mắt tinh nhanh chóng phát hiện lá cây phía xa rung động bất thường.
Cô bé lập tức cảm thấy có điều gì không ổn — như thể có thứ gì đang lao thẳng về phía này.