134. Chương 134: Viên Kẹo Trái Cây

Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái thuộc thể loại Linh Dị, chương 134 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Mẹ ơi, con đi nhặt củi đây.”
“Ừ, đi đi, nhưng đừng đi xa quá.”
“Vâng ạ.” Ngũ Nha đeo chiếc gùi nhỏ sau lưng, cúi đầu chăm chú nhặt từng cành củi khô.
Đỗ Tiểu Oánh định đi sâu vào rừng, nhưng lại lo lắng cho con gái, đành nán lại quanh sườn núi, thỉnh thoảng ngước lên nhìn theo bóng con.
Cô chợt thấy Tiểu Diệc đứng không xa, đang lôi từ trong túi áo ra một viên kẹo trái cây. Ngay lúc đó, Trí thức Hà mỉm cười bước tới.
Hai người, một cao một thấp, chẳng nói nhiều, nhưng trên khuôn mặt ai nấy đều hiện lên nụ cười nhẹ nhàng.
Trí thức Hà vô tình liếc thấy một bóng người đứng cách đó không xa. Anh sững lại một thoáng, rồi lập tức gật đầu chào, cúi xuống nhặt cành cây, vội vã bước đi.
Đỗ Tiểu Oánh khẽ mím môi. Nếu cô không lầm, trong ánh mắt Trí thức Hà vừa rồi có chút lúng túng thoáng qua.
“Thím, sao thím lại tới đây?”
“Tiểu Diệc, con cất kẹo đi, đói thì lấy ra ăn. Lần trước nhờ có con, thím cảm ơn con.” Đỗ Tiểu Oánh hạ giọng, “Con với Trí thức Hà quen nhau à?”
Đôi mắt đen láy của Tiểu Diệc chớp nhẹ, rồi cúi đầu: “Không thân lắm… Nhưng anh ấy là người duy nhất ngoài thím không khinh thường con.”
Đỗ Tiểu Oánh liếc nhìn bóng lưng đang dần khuất xa, rồi lại quay sang đứa trẻ cúi gằm mặt, trong lòng dâng lên cảm giác cảnh giác.
Cách nói chuyện vừa rồi, ánh mắt, cử chỉ… hoàn toàn không giống hai người chỉ quen biết sơ sài. Mà Trí thức Hà mới xuống nông thôn có vài tháng, sao lại thân thiết với Tiểu Diệc đến vậy?
“Mẹ ơi~”
Nghe tiếng con gái gọi, cô vội dặn nhỏ: “Tiểu Diệc, cất kỹ kẹo đi, đừng để ai thấy.”
“Vâng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiểu Diệc gật đầu mạnh, trong mắt thoáng chút áy náy, nhưng nhớ tới lời dặn của ông, cậu lại cắn môi, nuốt chặt những lời định nói.
“Mẹ ơi, Tiểu Ngũ khát nước~” Ngũ Nha kiễng chân, với tay lấy bình nước trên lưng mẹ.
Đỗ Tiểu Oánh nhanh tay tháo bình, mở nắp, đưa tận miệng con.
Ngũ Nha ôm cái bình to hơn cả khuôn mặt, uống ừng ực vài ngụm, đôi mắt long lanh: “Mẹ ơi, nước ngọt quá~”
Nhìn con gái đáng yêu, lòng Đỗ Tiểu Oánh như tan chảy. Cô hôn nhẹ lên má con: “Đi thôi, tối nay về mẹ làm bánh bao thịt heo khoai tây cho Tiểu Ngũ nhé.”
“Wow~ Mẹ là tuyệt nhất!” Ngũ Nha tròn mắt, ánh mắt ngập tràn yêu thương hướng về mẹ.
Đỗ Tiểu Oánh mềm lòng đến mức không chịu nổi, ôm chặt con vào lòng: “Tiểu Ngũ, mẹ nhất định sẽ bảo vệ con cả đời, để con được sống bình an, hạnh phúc!”
“Tiểu Ngũ thích mẹ nhất~”
Nỗi chua xót nơi sống mũi vừa dâng lên đã bị câu nói non nớt của con gái làm bật cười. Cô chọc nhẹ vào mũi con: “Cô bé này, hôm qua còn nói thích bố nhất, hôm kia lại bảo thích chị cả nhất…”
Ngũ Nha bụm miệng cười khúc khích.
“Gù gù gù——”
“Kẽo kẹt——”
Cánh cửa gỗ cũ kỹ hé mở, một cái đầu nhỏ thò ra: “Thím ơi?”
Đỗ Tiểu Oánh đưa cho cậu bé một gói bánh bao còn ấm, gói trong tờ giấy báo: “Đây là thím làm, con mang vào cho ông ăn nhé.”
Chưa đợi Tiểu Diệc kịp phản ứng, cô đã quay người chạy đi, vội vã trở về nhà.
“Tiểu Diệc, sao vậy?”