144. Chương 144: Lo Lắng Cho Chồng

Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái thuộc thể loại Linh Dị, chương 144 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Chưa ăn đâu ạ.” Vài chị em đồng loạt lắc đầu.
Đỗ Tiểu Oánh cau mày:
“Không ăn sao được, đừng lo cho bố các con. Bác sĩ nói rồi, theo dõi thêm vài ngày nữa là có thể xuất viện rồi. Mau đi nấu cơm mà ăn đi.”
Đại Nha hỏi:
“Mẹ, mẹ với Tiểu Ngũ ăn chưa ạ?”
“Ăn rồi, mẹ lấy hai món ở căn-tin bệnh viện. Các con mau vào nấu mà ăn đi.” Đỗ Tiểu Oánh vừa nói vừa vội vã bước vào nhà dọn dẹp đồ cần mang lên huyện: chậu rửa mặt, khăn lau, ấm nước… thứ gì cũng còn dùng được.
Tam Nha nắm tay Ngũ Nha, khẽ hỏi:
“Tiểu Ngũ, bố bị thương thế nào? Có nặng không?”
Ngũ Nha gãi đầu, chớp chớp đôi mắt to đen láy như hạt nho, rồi ôm chặt cánh tay nhỏ:
“Cánh tay đau đau, nhưng Tiểu Ngũ thổi phù phù là hết đau liền~”
“Bố mình giỏi thật đấy, nếu không có bố, e là hợp tác xã Cung Tiêu đã thiệt hại lớn rồi!” Nhị Nha nghe lời em út, cũng phần nào đoán được tình hình, ánh mắt rạng rỡ đầy ngưỡng mộ.
“Bố mình là anh hùng! Sau này con nhất định phải học theo bố, làm một đại anh hùng.”
Đại Nha nhíu mày, chưa kịp nói gì thì đã thấy mẹ bước ra, sắc mặt không được tốt.
“Nhị Nha, giúp người thì trước hết phải đảm bảo an toàn cho bản thân, tuyệt đối không được liều lĩnh, nghe rõ chưa?”
“Mẹ đã dặn bao nhiêu lần rồi, con có nhớ không?”
Nhị Nha hiếm khi thấy mẹ nghiêm khắc như vậy, hơi sững người, rồi gật đầu thật mạnh: “Dạ, con nhớ rồi mẹ ạ.”
Đỗ Tiểu Oánh ôm con gái vào lòng, giọng nói dịu dàng hơn:
“Mẹ chỉ là người phụ nữ nông thôn bình thường, chẳng hiểu biết gì cao xa, chỉ mong các con được bình an, khỏe mạnh.”
Nhị Nha cắn môi: “Mẹ, con nhớ rồi ạ.”
“Được rồi, bố các con vẫn còn nằm viện, buổi chiều đi học nhớ khóa cửa cẩn thận.”
“Dạ, mẹ cứ yên tâm, ở nhà có con lo rồi.”
“Có chuyện gì thì có thể tìm thím Lưu, chú Xuyên Tử hay chú Nhị Ngưu. Giờ mẹ đưa Tiểu Ngũ lên trước.”
“Dạ vâng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
...
Trong lòng lo lắng chồng đi vệ sinh một mình khó khăn, cô đạp xe vùn vụt, bàn đạp như muốn bốc cháy.
Bệnh viện huyện.
Đỗ Tiểu Oánh tốn 2 xu gửi xe đạp vào nhà xe rồi khóa cẩn thận. Lúc này hai chân đã mỏi rã rời, cô xách đồ, dắt Ngũ Nha bước vào khu nội trú.
“Bố ơi~”
“Ngũ Nha, nhỏ giọng thôi, kẻo làm phiền các cô chú đang nghỉ ngơi.”
“Ố~” Ngũ Nha lập tức bụm miệng, rón rén bước vào phòng bệnh.
“Bố ơi~”
Khuôn mặt lạnh lùng, xa cách thường ngày của Tống Quốc Lương lập tức nở nụ cười:
“Tiểu Ngũ, vợ à.”
“Tỉnh rồi à?” Đỗ Tiểu Oánh để ý thấy chồng cử động, vội hỏi ngay:
“Anh có cần đi vệ sinh không?”
Tống Quốc Lương hơi ngượng ngùng gật đầu:
“Anh tự đi được.”
“Anh chắc chứ? Đừng cố quá.” Đỗ Tiểu Oánh cau mày, cúi xuống lấy cái bô dưới gầm giường ra.
Tống Quốc Lương ho sặc sụa, vội xua tay:
“Vợ à, không cần đâu, anh vẫn nên ra nhà vệ sinh thì hơn.”
“Anh đã bị thương rồi, còn ngại gì nữa?” Cô vừa nói, vừa thấy tai chồng đỏ bừng, liền dừng lại một chút, rồi gọi con gái:
“Tiểu Ngũ, lại đây, mình cùng đỡ bố vào nhà vệ sinh.”
“Dạ, bố cẩn thận nhé.”
...
“Ôi trời ơi, tôi không sống nổi nữa rồi! Sao lại nuôi được thằng con bất hiếu, lấy vợ rồi quên cả mẹ thế này!”
“Bà con hàng xóm ra đây phân xử giúp tôi xem có phải không nào? Em chồng tôi vừa bám được cái bát cơm sắt, một đồng cũng không đưa về nhà. Bố mẹ chồng nuôi nó khôn lớn từng này, giờ nó lại chỉ nghe lời con đàn bà chanh chua kia, coi cả nhà tôi như kẻ thù!”
“Ôi trời ơi, nuôi được đứa con vong ân bội nghĩa thế này, tôi thà đập đầu c.h.ế.t cho xong! Hu hu hu…”