153. Chương 153: Củi Vác Về Nhà

Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái thuộc thể loại Linh Dị, chương 153 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Cánh tay anh Quốc Lương có bị thương nặng lắm không?”
“Nhà thằng Tống đúng là vô đạo lý, tận lúc người ta ốm yếu còn gây chuyện. Cắt đứt quan hệ là phải, dứt khoát mới yên được!”
“Hai cháu cứ sống yên ổn, cả hai đều là người tốt, thế là đủ rồi…”
Đỗ Tiểu Oánh cười nhạt, nụ cười đắng nghét, trông còn thảm hại hơn cả khóc. Cô muốn nói gì đó nhưng lại thôi, chỉ thở dài khẽ.
Tống Quốc Lương thấy vợ mặt mày thay đổi liên tục, trong lòng mơ hồ không hiểu chuyện gì, mãi đến khi về nhà mới dám hỏi:
“Vợ à, hình như chuyện đoạn tuyệt quan hệ đã cả làng biết rồi phải không?”
Đỗ Tiểu Oánh nhướng mày, cười bảo:
“Con Nhị Nha nghe tin nhà họ Tống đến đơn vị ăn h.i.ế.p ba nó, tức quá liền chạy ra đầu làng, hét to cho cả xóm nghe việc tốt mà nhà họ làm.”
Tống Quốc Lương thoáng hiện nụ cười nơi khóe mắt:
“Con bé này—”
Đỗ Tiểu Oánh liếc chồng một cái:
“Nhị Nha thì sao? Con gái mạnh mẽ một chút sau này mới không bị người khác ức hiếp.”
“Ừ, đúng là có phong cách giống anh hồi trẻ!” Tống Quốc Lương nhếch mép cười khẽ.
Hai vợ chồng đang nói chuyện, bỗng ngoài sân vang lên tiếng gọi rầm rộ của Xuyên Tử và Nhị Ngưu. Chưa thấy người, đã nghe tiếng:
“Anh Quốc Lương, chị dâu! Hai người thật là chẳng nghĩa khí gì cả, chuyện lớn thế mà giấu kỹ, hôm nay bọn tôi mới nghe người ta kể lại!”
“Chị dâu, anh Quốc Lương bị thương có nặng không?”
“Anh Quốc Lương—” Xuyên Tử đối diện ánh mắt đen nhánh của Tống Quốc Lương, ngại ngùng cười hì hì, để lộ hàm răng trắng muốt:
“Anh vừa về, tụi em liền chạy tới thăm ngay.”
Nhị Ngưu vội bước tới, nhíu mày quan sát từ đầu đến chân:
“Anh, tình hình thế nào rồi? Thương tích có nghiêm trọng không?”
Đỗ Tiểu Oánh mỉm cười, rót cho mỗi người một cốc nước đường đỏ:
“Xuyên Tử, Nhị Ngưu, hai đứa ngồi nói chuyện đi.”
“Mẹ, ba đâu rồi ạ?”
Năm chị em Đại Nha vừa vác củi về đến nhà.
Đỗ Tiểu Oánh khẽ nhếch cằm:
“Ba các con đang nói chuyện trong phòng với chú Xuyên Tử, chú Nhị Ngưu đó.”
Mấy chị em vội vã chạy vào, nhưng lại sợ làm phiền người lớn, chỉ dám khẽ khàng ghé mắt qua khe cửa liếc nhìn một cái rồi lại vội vã rút ra ngoài.
Một lúc sau, Xuyên Tử và Nhị Ngưu bước ra:
“Chị dâu, bọn em về trước đây.”
“Ừ, rảnh thì qua chơi.”
“Yên tâm đi, chị dâu.”
Nhìn đống trứng gà để trên tủ, Đỗ Tiểu Oánh ngẩn người:
“Cái này… Hai nhà họ cũng khó khăn, vợ Xuyên Tử còn đang mang thai, sao lại mang nhiều trứng đến thế này?”
“Anh sao không ngăn lại một chút?”
“Không sao đâu, nếu mình không nhận thì Xuyên Tử, Nhị Ngưu lại thấy áy náy. Về sau mình trả dần cũng được.”
Thấy mấy đứa con gái vây quanh ba mình hỏi han, đứa nào mắt cũng ngấn đỏ, cô thở dài:
“Các con ở đây trông ba đi, mẹ vào nấu cơm.”
“Mẹ, để con giúp mẹ.” Đại Nha vội xỏ giày xuống giường.
“Không cần, mẹ làm được rồi, các con cứ ở đây với ba.”
Buổi chiều.
Vừa vác gùi củi đầy trở về, mấy mẹ con đi ra sân sau thì thấy người đàn ông chỉ dùng một tay đang xếp củi.
Đỗ Tiểu Oánh lập tức nổi giận, lao tới giật lấy bó củi trong tay chồng, rồi mắng xối xả:
“Tống Quốc Lương! Tôi bảo anh ở nhà nghỉ ngơi cho tử tế, anh lại chạy ra đây làm việc? Là anh thấy thương chưa đủ nặng phải không? Muốn nặng hơn thì nói một tiếng, tôi đánh cho anh thêm vài cái!”
Nhìn vợ tức đến nỗi mặt mày bốc khói, Tống Quốc Lương rụt rè cúi đầu, nhưng khóe môi vẫn khẽ cong lên:
“Vợ à, em giận, anh sai rồi.”
“Sai? Anh còn biết mình sai à? Tôi thấy anh chẳng hề hối hận, còn dám cười nữa!” Đỗ Tiểu Oánh tức đến trợn mắt, giơ tay lên cao, nhưng cuối cùng chỉ khẽ vỗ một cái như trêu đùa.
“Có nhà nào mà đàn ông lại không biết quý mình như anh chứ!” Nói xong, cô ngoắc tay gọi Ngũ Nha đang ngồi xổm, tròn mắt nhìn mình:
“Tiểu Ngũ, lại đây!”
Năm chị em Đại Nha nuốt nước bọt, không ai dám thở mạnh.
“Mẹ ơi, Tiểu Ngũ ngoan lắm mà~”