Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái
Chương 167: Cơn rét và chút ân tình
Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái thuộc thể loại Linh Dị, chương 167 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Anh Vương, làm phiền anh chạy xe một chuyến nhé.” Tống Quốc Lương đưa cho tài xế một bao thuốc lá.
“Anh Tống nói thế là quá khách sáo rồi.” Tiểu Vương cười tươi, nhận lấy thuốc, “Không có việc gì khác thì tôi về đây.”
Đỗ Tiểu Oánh và Lưu Đại Cước đẩy chiếc xe cải tiến vào sân, thấy ba người đàn ông đang tất bật ở hậu viện, liền vội vàng xách ấm nước pha mấy bát nước đường.
Hai người phụ nữ uống một ngụm, rồi nhanh chóng dỡ xuống một nửa số củi. Lưu Đại Cước lại đẩy xe ra khỏi cửa.
“Tiểu Oánh, lát nữa tôi bảo thằng Đậu Nha đưa Ngũ Nha về cho cô.”
“Ừ.”
Bọn họ đông người nên khỏe, chẳng mấy chốc đã xử lý xong đống than. Mặt mũi ai nấy đầy bụi than, bàn tay càng đen sì.
Đỗ Tiểu Oánh vội pha nước ấm, giúp mấy người đàn ông rửa tay ngay ở sân:
“Xuyên Tử, Nhị Ngưu, mau vào nhà uống ngụm nước nóng, cho ấm người.”
Lúc này, một người phụ nữ xoa tay, khuôn mặt đầy nếp nhăn tràn ngập mong chờ, mở miệng:
“Vợ anh Quốc Lương này, nhà cô nhiều than thế, đổi cho tôi chút được không? Cô biết nhà tôi có ông già bà cả, chỉ muốn họ đỡ khổ chút thôi.”
“Nhà cô cũng nhiều mà, thiếu gì chút ấy đâu.”
Đỗ Tiểu Oánh cau mày, lạnh giọng cắt ngang:
“Không được!”
“Sao lại không? Nhà cô nhiều thế, tôi cũng đâu có lấy không, tôi mang đồ tới đổi mà.”
“Không đổi! Nghe không hiểu tiếng người à?!” Sắc mặt Đỗ Tiểu Oánh lạnh hẳn, mạnh tay đóng sập cổng sân lại. Rồi xoay người, đối diện với ánh mắt lúng túng của Xuyên Tử và Nhị Ngưu, cô liếc về phía người đàn ông cao lớn thẳng tắp kia.
Tống Quốc Lương lập tức lên tiếng: “Tôi nghe vợ tôi!”
Xuyên Tử, Nhị Ngưu: “.....”
Tống Quốc Lương hắng giọng:
“Ý chị dâu các cậu là, một khi mở đầu cho chuyện này, cả đại đội đều sẽ tới đòi đổi than.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Chị dâu làm đúng! Không cho ai thì khỏi đắc tội ai cả.”
“Đúng đấy, trước kia không có than chẳng phải mọi người vẫn sống qua mùa đông sao.”
…
“Cha mẹ, năm nay nhà mình có than rồi!”
“Năm nay sẽ không phải chịu rét nữa!”
Nhìn lũ trẻ ngồi xổm bên mấy khối than đen nhánh, cười ngây ngô, lòng Đỗ Tiểu Oánh bỗng chua xót. Ý nghĩ muốn kiếm tiền để bù đắp cho các con lại càng thêm nặng nề, cô hỏi:
“Chỗ than này hết bao nhiêu tiền?”
“Tiêu chuẩn sưởi ấm của công nhân là một tấn, cộng thêm các loại trợ cấp của đơn vị, tổng cộng là một phẩy ba lăm tấn, hết hai mươi bốn đồng ba hào tám.”
Đỗ Tiểu Oánh không kìm được mà nhớ tới kiếp trước, khi mấy mẹ con nàng rét run, chỉ muốn vào phòng chính ngồi nhờ một lát, nhưng vừa bước vào đã bị mẹ chồng bà cụ Tống mắng chửi độc địa, xua ra ngoài.
Giờ nghĩ lại, đời trước mẹ con nàng không bị c.h.ế.t cóng, quả thực là mạng lớn.
Tống Quốc Lương nhìn ra vợ, hẳn lại nhớ tới chuyện đau lòng ở nhà cũ, tâm trạng cũng trầm xuống đôi phần.
“Bữa nay là ngày vui, mẹ làm cho mấy đứa một cái bánh ngọt nếm thử, thế nào?”
Cha con mấy người trố mắt nhìn nhau, chẳng hiểu sao lại chuyển đề tài thế này, nhưng vẫn nhanh chóng đi theo vào nhà.
“Quốc Lương, anh cứ khuấy đều tay thế này.”
“Được.” Tống Quốc Lương không hiểu nguyên do, song vẫn ngoan ngoãn làm theo lời vợ.
Mãi đến khi trứng đánh thành bông, khuấy hình số 8 mà không tan đi, Đỗ Tiểu Oánh mới thêm bột mì đã rây, cùng tinh bột ngô, lại cho thêm một thìa mỡ heo, khuấy đều.
Cô phết dầu vào thành mấy cái cốc trà đã rửa sạch, rồi đổ bột vào lượng vừa phải, nước sôi thì đặt nồi hấp lên, đậy vải kín miệng nồi.
Thời gian từng phút trôi qua, mùi thơm đậm đà lan khắp ngóc ngách của gian phòng.
Trong ánh mắt dõi theo không chớp của cha con mấy người, Đỗ Tiểu Oánh cẩn thận mở nắp, nhấc xửng hấp ra. Bánh ngọt vàng ươm tỏa mùi hương mê người.
“Thế nào? Ngon không?” Đỗ Tiểu Oánh có phần căng thẳng.
Đại Nha mắt sáng rực, gật đầu liên hồi: “Mẹ, ngon lắm, ngon hơn cả bánh quy nữa!”