169. Chương 169: Lời Thề Trước Vợ

Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái thuộc thể loại Linh Dị, chương 169 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đối diện với ánh mắt lạnh như băng của vợ, Tống Quốc Lương lập tức giơ tay thề:
“Anh, Tống Quốc Lương, nếu đời này làm điều có lỗi với vợ thì trời tru đất diệt, bị sét đánh chết!”
Đỗ Tiểu Oánh mím môi, chăm chú nhìn vẻ nghiêm túc của chồng.
“Vợ à, anh khác hẳn lão cả. Có được người vợ hiền như em, là vì kiếp trước anh tích đức, thắp hương cầu khấn mới được.” Thấy vợ vẫn chưa lay động, Tống Quốc Lương vội hạ giọng, nhẹ nhàng năn nỉ.
Đỗ Tiểu Oánh nheo mắt, đưa tay làm động tác “cắt cụt”:
“Anh nhớ kỹ lời mình vừa nói đó, nếu không thì em sẽ—”
“Sẽ thế nào?”
Ngũ Nha chớp đôi mắt đen láy, tò mò ngẩng đầu nhìn bố mẹ đang ngồi trên giường.
“Tiểu Ngũ? Con đến từ bao giờ thế?” Hai vợ chồng suýt nữa bị con gái hù chết khiếp, Đỗ Tiểu Oánh giật mình, giọng cũng vỡ cao.
“Lúc mẹ định cắt cụt bố đó ~” Ngũ Nha bắt chước kéo tay lia lịa.
“Trẻ con nói bậy, nói bậy…” Mặt Đỗ Tiểu Oánh đỏ bừng, vội bế con gái lên giường.
Tống Quốc Lương cũng đỏ tai, mím môi:
“Ngũ Nha ngoan, những gì con nghe được không được nói với ai, hiểu chưa?”
“Sao ạ?”
Đối diện với ánh mắt to tròn ngập tràn tò mò của con gái, Đỗ Tiểu Oánh ôm trán, cảm thấy nhức cả đầu.
Tống Quốc Lương kiên nhẫn, dịu dàng dỗ:
“Nếu Ngũ Nha giữ kín, mai bố về sẽ mang bánh bao nhà làm cho con ăn, được không?”
“Được ạ~” Nghe có bánh bao, con bé lập tức đồng ý, giọng vui vẻ.
“Cộc cộc cộc—”
Tiếng gõ cửa vang lên ngoài sân, Đỗ Tiểu Oánh ngạc nhiên: “Khuya thế này, ai đến chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngoài sân vang lên tiếng gọi của hai người anh:
“Em gái, là anh cả với anh hai đây.”
“Anh cả, anh hai, sao giờ này mới tới?” Đỗ Tiểu Oánh nhìn hai anh trai mình.
“Hôm nay ra ngoài muộn, giữa đường lại gặp người nhờ chở củi về, đi đi về về nên trễ.”
“Trời lạnh thế này, sao anh mặc ít vậy?” Nhìn hai anh chỉ khoác áo cũ rách, mỏng manh, mắt Đỗ Tiểu Oánh cay cay.
Đỗ Đại Sơn vội an ủi:
“Em gái à, bông em gửi về, mẹ với hai chị dâu đều đã có áo mới rồi. Đợi trời lạnh thêm chút nữa anh em mình mặc cũng chưa muộn.”
“Em gái, anh em anh thân thể khỏe, mặc thế này là vừa.” Đỗ Nhị Sơn vỗ ngực cười toe, “Áo bông mới mặc vào còn nóng, giờ mà mặc đi đường, đổ mồ hôi dơ thì uổng lắm.”
“Áo là để mặc, sợ dơ gì chứ.” Đỗ Tiểu Oánh vừa trách vừa nhẹ nhàng giúp hai anh tháo gùi xuống, giọng trách mà thương.
“Anh cả, anh hai, mau vào uống ngụm nước nóng cho ấm người.” Tống Quốc Lương nghe động tĩnh ngoài sân, vội rót hai bát nước đường đỏ, “Tiểu Oánh, em đưa anh cả anh hai vào nhà đi, để anh nấu mì.”
“Không cần đâu, cho bọn anh hai cái bánh ngô, ăn với nước đường đỏ là được rồi.” Đỗ Đại Sơn vội từ chối, nhưng cuối cùng vẫn bị em gái kéo vào nhà.
“Anh cả, anh hai, mau ăn khi còn nóng.”
Hai anh em đi đường dài, bụng đói meo, lúc này chẳng còn khách sáo, cúi đầu ăn mì trứng thơm lừng một cách ngon lành.
“Anh, nhà mình dạo này thế nào?”
“Tốt cả. Cha mẹ khỏe, thỉnh thoảng còn được uống nước đường đỏ, mấy đứa cháu cũng hồng hào, khỏe mạnh.”
Đỗ Nhị Sơn húp sạch bát mì, lau miệng, cười nói:
“Bọn nhỏ ngày nào cũng nhắc đến cô với chú.”
Nghe tin nhà cửa bình yên, vợ chồng Tống Quốc Lương và Đỗ Tiểu Oánh đều nở nụ cười.
May là từ khi Tống Quốc Lương phục viên trở về, cuộc sống trong nhà đã khá hơn nhiều. Đỗ Tiểu Oánh đã chuẩn bị sẵn vài chiếc chăn bông, đợi anh em sang là có để đắp.
Anh em họ Đỗ vốn ít khi được ăn no, nay lại có chăn mềm ấm áp, ngủ một mạch đến sáng hôm sau.