Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái
Con Gấu Đen Và Lời Oán Hận
Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái thuộc thể loại Linh Dị, chương 176 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từng giây từng phút trôi qua, mọi người đứng nhìn con gấu đen nằm bất động trên mặt đất, không ai dám động nhúc.
Con gấu đen vốn rất tinh ranh, nó có thể giả vờ ngã xuống để lừa người lại gần, rồi không giết chết ngay, mà hành hạ từng chút từng chút cho đến chết mới thôi.
Tống Quốc Lương lặng lẽ nhảy xuống khỏi cây, xác nhận con gấu đã chết hẳn, lúc này mới lên tiếng nhắc nhở:
"Xuống đi, nó chết rồi."
…..
Nhà họ Tống.
Mấy mẹ con đã ăn cơm tối từ sớm, giờ đang ngồi đọc sách.
Đỗ Tiểu Oánh bồn chồn cầm tờ báo, nửa tiếng trôi qua, vậy mà cô chỉ đọc được chưa tới nửa bài, bực bội ném tờ báo xuống.
"Mẹ, mới có ngày thứ hai thôi, ít nhất ba ngày nữa con mới về. Nhanh thế mà mẹ đã nhớ ba rồi à~" Nhị Nha chớp mắt nói.
"Con bé này, còn dám trêu chọc mẹ nữa." Đỗ Tiểu Oánh giả vờ trách mắng.
"Nhị Nha, con không hiểu rồi, mẹ đây là lo cho ba đấy." Đại Nha vừa cười vừa nói.
"Hả?" Đỗ Tiểu Oánh chống nạnh, giả bộ hung dữ trừng mắt nhìn con gái, "Đại Nha, ngay cả con cũng dám trêu chọc mẹ rồi hả?"
Đại Nha mím môi cười trộm, "Hi hi, mẹ, con không dám, không dám…."
Trời dần sẩm tối, đoàn người trong núi tạm thời an ổn nghỉ ngơi trong một hang động.
"Được rồi, mọi người ăn xong thì sớm nghỉ ngơi đi." Đại đội trưởng Triệu Lôi sắp xếp người gác đêm ở cửa hang, rồi ngồi phịch xuống, móc lương khô từ trong túi ra.
Mọi người im lặng ngồi quanh đống lửa, gặm mẩu lương khô cứng ngắc.
Ánh lửa hắt lên gương mặt từng người, Tống Quốc Lương cúi mắt, trầm giọng mở lời: "Nhị Ngưu, hôm nay sao cậu không chạy?"
Lý Nhị Ngưu thoáng khựng lại, lông mày dần nhíu chặt, liếc sang người đàn ông không xa, "Anh Quốc Lương, lúc đó em cảm giác rõ ràng sau lưng bị ai đó đẩy một cái, đến khi phản ứng lại thì con lợn rừng đã ngay trước mặt. May mà anh phản ứng kịp, mới cứu được em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tống Quốc Lương nheo mắt, "Ai đẩy cậu?"
Lý Nhị Ngưu mím môi, trên mặt lộ vẻ khó xử, liếc nhanh về phía Tống Lão Đại.
Tống Lão Đại vốn đang dỏng tai nghe lén, lập tức như bị giẫm phải đuôi, vội vàng nhảy bật ra, nóng nảy quát:
"Lý Nhị Ngưu, cậu nói linh tinh gì đó, đừng có vu oan cho tôi!"
Xuyên Tử nhíu mày, "Anh gấp cái gì, Nhị Ngưu còn chưa nói tới tên anh, sao anh đã cuống cuồng vậy? Chẳng lẽ…"
"Đừng có ăn nói bậy bạ, rõ ràng là nó tự không nhìn đường ——"
Lý Nhị Ngưu mặt đỏ bừng, dằn giọng:
"Lúc đó đúng là có người đẩy tôi, hơn nữa lúc đó anh đứng gần tôi nhất!"
Mọi người đồng loạt quay sang nhìn Tống Lão Đại với ánh mắt nghi ngờ.
Tống Quốc Lương sải hai bước tới, túm chặt cổ áo hắn, giơ tay dạy dỗ:
"Lão Đại, lòng dạ anh thật độc ác, anh tự chạy thì thôi, còn muốn đẩy Nhị Ngưu ra làm bia đỡ đạn. May mà tôi luôn để mắt đến anh."
"Cậu ——"
Thấy không thể chối cãi, Tống Lão Đại im bặt, toan phản kháng. Nhưng một nông dân bình thường như hắn, sao có thể là đối thủ của Tống Quốc Lương – một quân nhân từng chinh chiến hơn mười năm trên sa trường.
"Được rồi, Quốc Lương, dạy dỗ thế là đủ rồi."
Mọi người thấy Tống Lão Đại miệng đầy máu, lo sợ sẽ xảy ra án mạng, vội vàng chạy tới can ngăn kéo hai người ra.
Nhìn Tống Lão Đại nằm bẹp dưới đất như con chó chết, ánh mắt khinh bỉ của mọi người chẳng hề che giấu.
Lý Đại Ngưu đỏ ngầu hai mắt, nghĩ lại cảnh em trai lúc đó ngã xuống dưới thân con lợn rừng, sống chết chưa rõ, liền hận không thể đánh chết Tống Lão Đại – kẻ lòng dạ đen tối này.
Giờ phút này, mọi người ghét Tống Lão Đại bao nhiêu, thì lại cảm kích Tống Quốc Lương bấy nhiêu.
Rõ ràng cùng là ruột thịt một nhà, sao lại khác nhau một trời một vực thế chứ!