185. Chương 185: Bóng hình đêm khuya

Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái thuộc thể loại Linh Dị, chương 185 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Thím…?”
Tiểu Diệc nghe giọng quen thuộc, vừa nghĩ đến chuyện vừa rồi, khuôn mặt nhỏ biến sắc ngay. May mà trời tối, không ai nhận ra. Cô cẩn thận dò hỏi:
“Thím, thím đến đây từ bao giờ rồi?”
Đỗ Tiểu Oánh, người mà cô nghi ngờ bấy lâu, bỗng nhiên xuất hiện, đúng vào lúc này. Suy đoán trong lòng cô được xác nhận, cô không kìm được mà hít mạnh một hơi lạnh.
Không nghe thấy hồi âm, tim Tiểu Diệc cứ lo lắng đến nỗi như nhảy ra ngoài. Cô cắn môi, lại nhỏ giọng gọi:
“Thím? Sao thím lại đến muộn thế?”
Đỗ Tiểu Oánh bừng tỉnh, vội nhét bao lương thực vào tay cô bé, giả bộ như vừa mang đến:
“Tiểu Diệc, trời lạnh rồi, mau vào trong đi. Bao lương thực cứ để chỗ cũ là được.”
Nói xong, cô quay người bỏ chạy về phía sau, không đợi Tiểu Diệc phản ứng.
Tiểu Diệc nhờ ánh trăng, nhìn theo bóng dáng mờ nhạt dần biến mất trong sân tối đen.
Hà Hồng theo sát, cẩn thận thò đầu ra nhìn:
“Thế nào, nó có phát hiện không?”
Tiểu Diệc lắc đầu, giơ bao lương thực lên:
“Thím vừa mới đến, chắc chưa thấy gì.”
“Chú Hà, thím ấy là người tốt, cho dù có biết cũng tuyệt đối sẽ không bán đứng chúng ta đâu.”
Hà Hồng xoa đầu Tiểu Diệc, ánh mắt thoáng vẻ phức tạp:
“Tiểu Diệc, lòng người là thứ phức tạp nhất. Chú không nói rằng chị Đỗ giúp chúng ta là kẻ xấu. Nhưng…”
Ông thở dài nặng nề:
“Làm hại người thì không nên có, nhưng lòng đề phòng người thì tuyệt đối không thể thiếu!”
….
“Anh cũng nhìn thấy rồi chứ?” Đỗ Tiểu Oánh quay về phía người đàn ông.
Tống Quốc Lương hạ mắt: “Ừ.”
“Nhưng vậy cũng tốt, có niềm hy vọng, cuộc sống mới không đến mức khó khăn đến chịu không nổi.” Đỗ Tiểu Oánh mỉm cười, thật lòng vui mừng thay họ.
“Vợ, em không thấy tò mò à?” Tống Quốc Lương nhướng mày, nghiêng người nhìn về phía bóng tối bên cạnh, ánh mắt sâu thẳm.
“Tò mò, sao lại không tò mò.” Cô nhún vai thản nhiên, “Có câu ‘tò mò hại c.h.ế.t mèo’, nên không biết cũng có cái lợi của nó. Dù sao thì chúng ta giúp bọn họ cũng chẳng vì cái gì, toàn là người đáng thương cả thôi!”
“Biết đâu một ngày nào đó, họ sẽ thấy mây tan trăng hiện…”
Ánh mắt Tống Quốc Lương thoáng lóe sáng, cảnh tượng trong mơ chợt ùa về, tim anh hẫng đi một nhịp.
“Vợ à, em thật sự… đã thay đổi nhiều rồi.”
Đỗ Tiểu Oánh hít thở khựng lại, thầm kinh hãi, lén bấm mình một cái thật đau, rồi gượng cười:
“Đúng thế, trải qua nhiều chuyện như vậy, sao có thể không thay đổi chứ. Anh cũng thay đổi nhiều đấy thôi, biết thương biết hiểu em hơn, lời nói cũng ngọt ngào hơn, không còn giống như trước, ba gậy cũng không gõ ra một câu, cứ như cái hũ nút ấy!”
Tống Quốc Lương dở khóc dở cười:
“…”
“Thôi, mai còn phải dậy sớm, ngủ đi.” Đỗ Tiểu Oánh sợ nói thêm lại lộ sơ hở, vội cắt ngang câu chuyện.
….
Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng, hai vợ chồng dặn dò Đại Nha, Nhị Nha xong mới men theo bóng tối ra khỏi cửa.
Chung quanh đen thẫm, trong làng yên ắng, chỉ còn tiếng gió rít gào, như từng con sói đói nấp trong bóng đêm chờ thời cơ lao ra.
Đỗ Tiểu Oánh ngái ngủ, ôm eo chồng, bị gió táp vào mặt, tỉnh táo hẳn, ngáp một cái.
“Đợi trời lạnh thêm chút nữa, anh cứ ở lại ký túc xá đi. Đông này gió lớn, lạnh lại mệt, đạp xe vất vả lắm.”
Tống Quốc Lương chau mày, mặt thoáng chút không vui, chỉ ậm ừ: “Đến lúc đó rồi tính.”
Đỗ Tiểu Oánh cũng không nói thêm, tay luồn vào túi áo khoác quân đội dày cộp của chồng, ôm chặt lấy vòng eo anh, tránh gió lạnh thổi tới.
Khóe môi Tống Quốc Lương nhếch lên một nụ cười, bàn chân đạp xe càng nhanh hơn.