194. Chương 194: Giao Việc Bí Mật

Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái thuộc thể loại Linh Dị, chương 194 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Hắc Muội, là em đây — Tiểu Oánh.”
Nghe thấy giọng quen thuộc, Lưu Đại Cước vội mở cửa, liền thấy vợ chồng Đỗ Tiểu Oánh đứng ngoài cổng, tay cầm đèn pin. Bà nhanh chóng mở cổng, nói: “Tiểu Oánh, cha Đại Nha, mau vào nhà đi.”
“Hắc Muội, đứng đây nói được rồi.” Đỗ Tiểu Oánh không bước vào, vội vàng nói tiếp:
“Em đến tìm chị là muốn nhờ chị từ mai qua giúp em nấu ăn, mỗi ngày năm hào, làm tới trước lúc gieo cấy mùa xuân.”
“Nấu ăn?” Lưu Đại Cước hơi ngẩn người.
“Ừ, nhưng phải giữ bí mật tuyệt đối.”
“Được, được, mai em muốn chị tới mấy giờ?” Lưu Đại Cước chẳng nghĩ ngợi gì, gật đầu ngay, rồi hẹn luôn thời gian.
——
Thôn Tiểu Hà Câu.
Trong nhà họ Đỗ, không khí im ắng. Vài người lớn đứng quanh cha Đỗ, chờ ông quyết định.
“Người ngoài không đáng tin, đến lúc cần vẫn phải dựa vào người nhà.”
Cha Đỗ đập mạnh tay xuống giường, dứt khoát đưa ra quyết định:
“Nghe theo em út các con. Lão cả, mai sáng sớm đưa ba đứa Ngưu Ngưu xuống, khi nào em út đưa tiền thì cứ nhận.”
“Cha, cả nhà mình với nhau, giúp em út làm việc mà còn lấy tiền thì thành thể thống gì.” Đỗ Nhị Ca nhăn mặt.
“Thôi đi, em út con đã nói vậy thì trong lòng nó chắc chắn đã tính toán kỹ lưỡng rồi. Dặn mấy đứa nhỏ qua đó phải làm việc cho cẩn thận, đừng có lười biếng.”
“Dạ, biết rồi cha.” Hai anh em đồng thanh đáp.
Lưu Hồng Hồng vừa nghĩ đến việc con trai mỗi tháng có thể kiếm được sáu đồng, liền cười đến cứng cả mặt.
“Nếu không phải thằng Tinh Tinh còn phải đi học, thì hai đứa nhà mình mỗi tháng cũng kiếm được mười hai đồng. Nhà lớn còn làm được nhiều hơn nữa…”
Đỗ Nhị Sơn nghe mà khó chịu, quay người lẩm bẩm:
“Được rồi, bụng thì đã to thế kia rồi, mà sao cứ thích tính toán hoài vậy.”
“Hầy~ chị đây tính toán vì ai chứ, chẳng phải cũng vì cái nhà nhỏ này sao.” Lưu Hồng Hồng vừa nói, vừa nghe tiếng ngáy đều đều của chồng, đành bất lực liếc mắt một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
——
Trong phòng nhà lớn.
Lý Phượng nhỏ giọng dặn dò hai đứa con:
“Qua nhà cô út thì phải chăm chỉ một chút, nghe lời cô và cậu út.”
“Mẹ, con biết rồi mà~”
“Đừng lo, đó là cô ruột các con mà…”
——
Hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, Đỗ Đại Sơn đã đeo gùi, dẫn theo ba anh em Ngưu Ngưu xuống núi.
Ngoài Ngưu Ngưu là đứa từng đi học, hai đứa còn lại đây là lần đầu tiên xuống núi, tò mò nhìn ngó khắp nơi. Cánh đồng, cây cối khô héo ven đường cũng khiến chúng hớn hở, chân bước rộn ràng, cười nói tíu tít.
——
Bên này, Lưu Đại Cước vẫn nhớ chuyện tối qua, ngồi không yên. Trời vừa sáng đã đội gió lạnh đi xuống nhà họ Tống ở chân núi.
“Tiểu Oánh, chuyện nấu ăn tối qua em nói là làm cái gì vậy? Chúng ta bắt đầu luôn đi?”
Đỗ Tiểu Oánh vừa buồn cười vừa bất lực:
“Chị đừng vội, để em nói rõ trước, rồi mình mới làm.”
“Tiểu Oánh yên tâm, ngay cả con trai con gái chị, chị cũng không hé răng nửa lời.” Lưu Đại Cước nghe vậy, lập tức vỗ ngực cam đoan.
“Chứ em trả chị năm hào mỗi ngày, có phải thiệt thòi cho em quá không? Dù sao ở nhà chị cũng chả có việc gì, qua phụ một tay cũng đâu ảnh hưởng gì.”
“Hắc Muội, chị cứ yên tâm, em biết tính toán, sẽ không để mình thiệt đâu.”
Nghe vậy, Lưu Đại Cước không nói thêm, cười hớn hở đi rửa tay sạch sẽ.
Đỗ Tiểu Oánh cầm que đánh trứng, làm mẫu một lần:
“Chị nhớ kỹ nhé, nhất định phải khuấy theo một chiều, tuyệt đối không được khuấy tới khuấy lui.”
“Ừ, chị nhớ rồi.” Lưu Đại Cước vừa nói vừa làm, hai tay thay nhau cầm que.
“Không dễ đúng không?” Đỗ Tiểu Oánh cười trêu.