197. Chương 197: Tăng Sản

Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái thuộc thể loại Linh Dị, chương 197 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tâm trạng vô cùng phức tạp.
“Xin lỗi, em không cố ý giấu anh, chỉ là em sợ…”
“Đừng xin lỗi, em chẳng có lỗi gì cả, cảnh giác một chút là tốt.” Giọng Tống Quốc Lương dịu xuống, nhìn vành mắt đỏ hoe của vợ, trong lòng chua xót dâng trào.
Dưới ánh đèn dầu vàng vọt, anh ngắm nhìn năm đứa con gái đang say giấc. Những khuôn mặt nhỏ bé giờ đã không còn tiều tụy vì đói rét, cũng chẳng còn gầy guộc đến mức chỉ cần một cơn gió thoảng qua là ngã dúi.
Đỗ Tiểu Oánh nhẹ nhàng đắp lại chăn cho Nhị Nha – đứa bé hay đạp tung chăn mỗi đêm – rồi không nhịn được búng nhẹ vào trán con, lẩm bẩm: “Đứa nhỏ này, từ nhỏ đã nghịch ngợm như vậy.”
“Cẩn thận kẻo lạnh.” Tống Quốc Lương vòng tay ôm lấy vợ, cảm giác sợ hãi vì suýt mất đi người thân khiến anh nghẹn ngào. Niềm vui khi tìm lại được hạnh phúc sau mất mát khiến anh chỉ muốn siết chặt vợ trong lòng, như thể chỉ có hơi ấm mềm mại ấy mới chứng minh được rằng cuộc sống hiện tại không phải là một giấc mơ.
Cảm nhận được sự run rẩy nơi chồng, Đỗ Tiểu Oánh khẽ thở dài, cũng siết chặt tay ôm quanh vòng eo rắn chắc của anh, thì thầm:
“Yên tâm, kiếp này, cả nhà mình nhất định sẽ sống tốt.”
Tống Quốc Lương gật đầu thật mạnh.
“Được rồi, đi ngủ sớm đi, mai còn phải dậy sớm.”
.....
Hôm sau, trời còn tối mịt, hai vợ chồng đã đạp xe ra khỏi nhà.
Đỗ Tiểu Oánh dẫn đường, đưa Tống Quốc Lương đến điểm hẹn, giới thiệu với Nhị Ma Tử:
“Từ giờ trở đi, chồng tôi sẽ là người giao hàng.”
“Được chứ~”
Nhị Ma Tử xoa xoa tay, ánh mắt sáng rỡ, vội vàng đưa số tiền đã chuẩn bị sẵn, nhìn giỏ bánh trứng như thể đang nhìn từng xấp tiền lớn trong tay.
“Này, hàng hóa để kia rồi, anh tự mang về nhé.”
Hắn liếc theo bóng hai người rời đi, khẽ thở phào, vỗ ngực lẩm bẩm: “Ôi trời, ông chồng này làm nghề gì vậy, khí thế sao mà dọa người thế.”
....
Vài hôm liền sau đó, Đỗ Tiểu Oánh ở nhà cùng Lưu Đại Cước và ba đứa cháu làm bánh trứng, còn Tống Quốc Lương thì mỗi sáng tinh mơ đã mang hàng đến điểm hẹn.
“Vợ ơi, bên kia bảo muốn tăng lên ba mươi cân.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đỗ Tiểu Oánh mắt sáng rực, gật đầu lia lịa:
“Được chứ, thế anh nói gì?”
Tống Quốc Lương vừa hơ tay bên bếp lửa vừa đáp:
“Anh bảo chuyện này anh không quyết được, phải về bàn với em. Nếu kịp thì mai mang đủ ba mươi cân, không kịp thì có thể ít hơn.”
Trong mắt Đỗ Tiểu Oánh dường như đã thấy từng tờ tiền đại đoàn kết đang vẫy gọi, cô xúc động gật đầu không ngừng:
“Được, được, cố gắng làm cho kịp.”
Đêm hôm đó, cả nhà cùng nhau làm bánh. Người lớn, trẻ nhỏ đều hối hả, không khí nhộn nhịp, rộn ràng như lễ hội.
Lửa bếp không ngớt bập bùng, trong nhà nóng như lò sưởi, ai nấy mặt mày đỏ ửng.
Đến mẻ cuối cùng, Đỗ Tiểu Oánh phẩy tay:
“Đại Nha, Ngưu Ngưu, mau đi rửa mặt rồi đi ngủ đi, phần này để cô lo.”
“Vâng.”
Hai anh em mệt lử, lần lượt đi rửa mặt, rửa chân.
Đỗ Tiểu Oánh ngồi trên chiếc ghế nhỏ, vừa mệt vừa buồn ngủ, ngáp ngắn ngáp dài, chẳng mấy chốc gục xuống ngủ thiếp đi.
Tống Quốc Lương nhẹ nhàng bế vợ đặt lên giường.
“Ưm… bánh trứng còn chưa xong mà…”
Giọng anh khẽ khàng:
“Yên tâm, có anh trông rồi.”
Nghe vậy, Đỗ Tiểu Oánh mới an tâm, mơ màng cởi quần áo chui vào chăn.
Tống Quốc Lương thu dọn xong mẻ bánh cuối, trở vào nhà liền nghe tiếng thở đều đều của vợ con, khóe mắt khẽ nở nụ cười.
Bên ngoài cửa, gió rít từng hồi, tựa như tiếng sói hú rợn người, cành cây lá rụng bị cuốn bay phần phật.
“Hắc Muội, từ nay họ muốn tăng sản lượng, em tăng công cho chị lên một đồng mỗi ngày nhé.”
“Ấy, không được, không được đâu.” Lưu Đại Cước vội xua tay.