42. Chương 42: Niềm Vui Nhỏ Trong Nhà

Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đỗ Tiểu Oánh vui vẻ khích lệ con gái:
“Đại Nha ơi, nhà mình đâu có mấy thứ gia vị, vậy mà con nấu ăn ngon quá, còn ngon hơn cả mẹ nấu nữa. Mà tay nghề thêu thùa của con cũng giỏi hơn mẹ nhiều, nhìn bông hoa con thêu tặng Ngũ Nha kìa, đẹp biết bao.”
“Ngũ Nha thích lắm đó ~”
Nói xong, Ngũ Nha đặt chiếc bánh bao xuống, ngoan ngoãn vểnh mông nhỏ lên.
Thấy dáng vẻ vừa lắc vừa ngoáy mông dễ thương của Ngũ Nha, mấy mẹ con liền bật cười rộ lên.
Đại Nha mỉm cười, khẽ vỗ vào mông em gái: “Được rồi, mau ăn cơm đi.”
Đỗ Tiểu Oánh nâng niu tấm phiếu xe đạp trong tay, ánh mắt rạng rỡ.
“Anh đã báo với đơn vị rồi, lần sau có xe đạp mới về sẽ ưu tiên giữ lại một chiếc cho nhà mình.”
Sáng nay, Tống Quốc Lương nhận được thư và tấm phiếu xe đạp do đồng đội gửi về, vừa tan làm liền vội vã về nhà báo tin vui cho vợ.
“Ừ được, mật khẩu sổ tiết kiệm trong nhà anh đều biết rồi, đến lúc đó rút tiền trong đó mà lấy.”
Đỗ Tiểu Oánh đang hớn hở, liền giục chồng cất kỹ tấm phiếu quý giá, sợ lỡ làm mất thì chắc tức chết mất.
“Tối nay mình rán cá nhỏ ăn nhé.” Nói xong, cô xách ghế nhỏ ngồi xuống cạnh thùng gỗ, bắt mấy con cá nhỏ cỡ ngón tay, dùng móng tay rạch bụng, moi sạch ruột.
Cá nhỏ nếu không xử lý kỹ, nấu lên sẽ tanh, hôi và không sạch.
Tống Quốc Lương cũng không ngồi chơi, tranh thủ lúc trời còn sáng, đẩy xe bò vào rìa núi sâu để nhặt củi.
Chỉ cần nghĩ đến việc sắp có xe đạp, sau này đi huyện bán đồ sẽ tiện lợi hơn nhiều, lòng Đỗ Tiểu Oánh đã rộn ràng vui sướng, vừa làm vừa khẽ cất tiếng hát. Cô nhanh tay đổ cá vào bát, rưới chút rượu trắng ướp cho ngấm.
Múc một muôi mỡ heo còn nửa đặc nửa lỏng cho vào nồi, chất củi, ném vào một nắm rơm khô châm lửa, mỡ trong nồi dần tan chảy trong suốt.
Khi nồi vừa bốc khói nhẹ, cô thả từng ít cá vào, kiên nhẫn rán đến khi cả nồi cá vàng giòn, thơm lừng.
Sợ mùi thơm bay ra ngoài thu hút sự chú ý, trong nhà đóng kín cửa sổ, các khe hở cũng bị nhét kín bằng vải. Dù nhà ở cách xa làng, nhưng giờ này vẫn có người qua lại trên núi.
Mùi thì chặn được, nhưng khổ cho Đỗ Tiểu Oánh ngồi bếp rán cá – vừa nóng hầm hập, mồ hôi đầm đìa, vừa bị mùi thơm hành hạ đến mức không ngừng nuốt nước bọt.
“Mẹ ơi, bọn con về rồi!”
Năm chị em Đại Nha đeo gùi nhỏ vừa trở về, thấy cửa sổ trong nhà đóng kín mít.
Chưa cần Đại Nha dặn, Tứ Nha và Ngũ Nha đã nhanh nhảu chạy đi đóng cổng viện, rồi ngồi chồm hổm canh chừng.
Tam Nha vội đi rửa rau dại, Đại Nha dọn củi khô gọn gàng, Nhị Nha mang những cành ướt ra sân sau phơi.
Trong bếp, Đỗ Tiểu Oánh vừa rán xong mẻ cá cuối, vội vặn nhỏ lửa rồi chạy ra ngoài hít thở không khí.
“Mẹ.” Đại Nha lập tức kéo ghế nhỏ đến, vừa phe phẩy quạt mo cho mẹ.
“Thử một miếng đi, đợi bố về rồi mình ăn cơm.” – Đỗ Tiểu Oánh nói, đưa một con cá rán vàng ươm cho Tam Nha vừa rửa xong rau, rồi nhận lấy cái quạt từ tay Đại Nha.
“Mẹ đã nếm rồi, các con rửa tay vào ăn đi.”
Năm chị em tiếc rẻ, chỉ dám ăn từng miếng nhỏ xíu, vừa ăn vừa hướng mắt xuống chân núi ngóng chờ.
Xa xa, một bóng dáng cao lớn đẩy chiếc xe bò từ từ hiện rõ. Thấy vậy, mấy chị em vội chạy ra đỡ.
“Không cần, bố khỏe, đẩy được mà.” – Tống Quốc Lương cười nhẹ, ung dung đưa xe vào sân.
“Bố khát rồi phải không, uống nước đi ạ.” – Đại Nha nhanh nhẹn dâng chén nước đầy.
Đỗ Tiểu Oánh cười tít mắt, phe phẩy quạt mo, nhìn cảnh cha con ríu rít, trong lòng chợt cảm thấy hạnh phúc hóa ra cũng đơn giản như vậy thôi.
Hơn nữa, chồng cô không phải kiểu đàn ông mù quáng chỉ biết nghe lời cha mẹ.
Cô thầm cảm thấy may mắn biết bao – đời này, anh đã bình an giải ngũ trở về, không còn như kiếp trước, chỉ để lại một chiếc hộp lạnh lẽo.
Cùng lúc đó, hai người đàn ông cao gầy, lưng đeo gùi lớn, bước vào căn nhà cũ của họ Tống.
“Thím ơi, Tiểu Oánh với mấy mẹ con Đại Nha đi đâu rồi?”