85. Chương 85: Xe Đạp Và Lòng Tham

Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đỗ Tiểu Oánh nhướng mày, im lặng nhìn đứa cháu trai cả ích kỷ, giả tạo xem lại đang giở trò gì.
Tống Tử Long chống gậy, khập khiễng bước vào. Khác với những người dân trong đội bị nắng gió hằn sâu, khuôn mặt hắn trắng nhợt, ánh lên vẻ u buồn.
“Chú hai, nghe nói chú mới mua xe đạp về rồi.”
Tống Quốc Lương gật đầu, ậm một tiếng. Thấy vợ con cảnh giác, vẻ mặt ghét bỏ, ông cau mày khó chịu.
Tống Tử Long ánh mắt đầy hâm mộ, giọng nói sùng bái:
“Chú hai, chú là người có bản lĩnh nhất trong nhà. Từ nhỏ, Long Long đã luôn ngưỡng mộ chú, mong sau này được như chú, trở thành người giỏi giang.”
Nói rồi, hắn cúi đầu rũ rượi, giọng càng não nề:
“Chú hai, chú cũng biết, giờ cháu đang quen một cô gái thành phố. Nhà gái đòi sính lễ hai trăm đồng. Nhà mình làm nông, trông trời mà sống, làm sao lo nổi khoản tiền lớn vậy? Cháu thực sự hết cách, mới liều mặt qua đây… Chú hai, chú cho cháu mượn tạm chiếc xe đạp, để có chút thể diện. Chú yên tâm, cháu cưới xong sẽ trả ngay.”
“Anh mặt dày thật đấy! Không bán được chị cả tôi, giờ lại nhòm ngó tới xe đạp nhà tôi. Đã vậy còn giả bộ đáng thương. Chưa từng thấy ai trơ trẽn như anh!” Nhị Nha trừng mắt, lửa giận bốc lên.
Đỗ Tiểu Oánh nhẹ nắm bàn tay run rẩy vì tức của Nhị Nha, không vội mở lời, chỉ lạnh lùng đứng im, chờ xem chồng mình sẽ xử lý ra sao.
“Chú hai, chú nỡ nhìn hôn sự của cháu đổ bể sao?” Tống Tử Long ngước lên, ánh mắt đầy vẻ tội nghiệp.
“Cháu là cháu ruột chú mà. Nhà chú không có con trai, sau này chú, thím hai, các em gái… chẳng phải đều phải nhờ vào các cháu lo liệu sao—”
“Không được!”
“Cái… cái gì?” Tống Tử Long trợn mắt, mặt mày đầy vẻ không thể tin nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tống Quốc Lương lạnh lùng vạch trần:
“Nhà chú đâu đến nỗi không có hai trăm đồng sính lễ. Đừng hòng tính kế lên đầu chú. Các cháu muốn hiếu kính chú thím, chú vui. Không thì chú cũng không trách. Chú có con gái, chẳng cần ai phải nuôi dưỡng.”
“Chú hai! Chú thật sự nhẫn tâm để mặc nhà cháu sa cơ sao?” Tống Tử Long giọng nghẹn ngào, đầy thất vọng.
“Chú đâu biết ông bà nội dạo này khổ sở thế nào? Bà ngày nào cũng khóc, ông thì thở dài. Hôm nay còn bị người ngoài lừa mất mười lăm đồng, chú chẳng thèm ra tay giúp. Bà vì chuyện này còn bị ông đánh một trận.”
“Đáng đời!”
Đỗ Tiểu Oánh lập tức hả hê, trong lòng sướng như mở cờ, hận không thể đốt pháo ăn mừng tại chỗ.
Sắc mặt Tống Quốc Lương lập tức trầm xuống:
“Mày học sách xong rồi đổ hết vào bụng chó à? Làm sai thì phải chịu phạt, đạo lý đơn giản vậy mà cũng không hiểu?”
Bị chú hai quở trách nghiêm khắc, Tống Tử Long vừa xấu hổ, vừa tức giận, lại sợ chọc giận thật sự sẽ chẳng được lợi ích gì, đành ngậm đắng nuốt cay, rũ vai lủi thủi bỏ đi.
“Tốt lắm, đồng chí Tống Quốc Lương. Em còn tưởng anh sẽ bị mấy lời ngon ngọt của đứa cháu trai cả lừa mất đấy.”
Tống Quốc Lương lắc đầu, thở dài: “Đứa nhỏ này tâm không ngay thẳng, còn trẻ mà đã toan tính vậy rồi…”
Đỗ Tiểu Oánh thầm nghĩ, không chỉ mỗi nó, cả bốn đứa cháu trai nhà họ Tống đều như nhau cả, lòng dạ tối tăm, bạc ơn bội nghĩa.
May thay, với người đàn ông này thì đúng là “tre già măng mọc”, cuối cùng cũng có một măng non lành mạnh.
“À đúng rồi, vợ này, chiếc xe đạp kia giá một trăm sáu mươi đồng, đơn vị ghi sổ tạm trước.”
Đỗ Tiểu Oánh nghe xong giật mình, nhịn không được tặc lưỡi: “Vậy mai anh mang sổ tiết kiệm ra rút tiền, nộp đủ tiền xe đi.”