Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái
Chương 88: Trí thức trẻ về nông thôn
Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Lại đến nữa rồi à? Thế này chắc lại ảnh hưởng đến vụ thu hoạch mùa thu, chậm trễ sản xuất mất.”
“Cũng đành chịu thôi, ai bảo trên quyết định thế. Chỉ mong lần này có thêm vài thanh niên khỏe mạnh, chứ toàn con gái thì làm được gì.”
“Xì~ lũ trẻ thành phố từ nhỏ sống sung sướng, làm việc còn không bằng mấy đứa trẻ mười mấy tuổi trong thôn.”
...
Ga xe lửa huyện Thương.
“Tu tu tu——”
Theo tiếng còi tàu vang lên, đoàn tàu màu xanh từ từ dừng bánh. Hành khách đổ ra khỏi toa, chen chúc nhau hướng về phía cổng ra, không khí nhộn nhịp, ồn ã.
Giữa dòng người hối hả, một nhóm thanh niên nam nữ ăn mặc chỉnh tề, trẻ trung, xinh đẹp nổi bật hẳn lên. Họ vừa cười nói rôm rả, vừa háo hức ngó nghiêng xung quanh, tràn đầy vẻ tò mò.
Vương Kiến Quốc đứng ở cửa ga, tay giơ tấm bảng gỗ ghi dòng chữ “Đại đội Khoảnh Mười Tám”, chăm chú nhìn vào dòng người đang đi ra.
“Kia rồi!” Một cô gái mặc váy dài màu xanh nhạt, da trắng mịn, reo lên kinh ngạc, kéo tay bạn chạy vội tới.
“Chào đồng chí, chúng tôi là trí thức trẻ được phân về Đại đội Khoảnh Mười Tám, công xã Tiến Bộ.”
Vương Kiến Quốc nở nụ cười chân chất, chỉ tay về phía hai thanh niên đứng bên cạnh:
“Các bạn cứ đứng đây chờ một chút, đợi người đến đông đủ rồi mình cùng đi.”
Vừa dứt lời, những trí thức trẻ khác cũng lần lượt tìm tới. Vương Kiến Quốc dẫn theo bảy người đi về phía chiếc máy cày đang đỗ gần đó. Xung quanh còn vài chiếc xe bò, nhưng giữa bãi đỗ, những chiếc máy cày nổi bật hẳn lên.
Thấy máy cày, mắt các trí thức trẻ sáng rực. Những người bị phân về các công xã khác liền lộ rõ vẻ ghen tị.
Đỗ Tiểu Oánh nhìn đám trí thức trẻ gầy gò, yếu ớt, thầm thở dài. Cô cũng không trách được sao đại đội trưởng và bí thư chi bộ suốt ngày lo lắng.
Với thân hình mảnh khảnh như vậy, làm sao chịu nổi việc đồng áng nặng nhọc?
“Đường xóc đấy, nhớ bám chắc vào.”
Đỗ Tiểu Oánh nhắc một tiếng, rồi chiếc máy cày nổ máy, “tạch tạch tạch”, bắt đầu lăn bánh.
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của đám trí thức trẻ, Vương Kiến Quốc lập tức đắc ý khoe:
“Chị Đỗ là nữ lái máy cày duy nhất trong cả huyện mình, thậm chí cả thành phố, còn từng được phóng viên thành phố đến phỏng vấn nữa đấy ~”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Giỏi quá!”
Trong tiếng trầm trồ, máy cày dừng lại trước cửa HTX Cung Tiêu.
Đỗ Tiểu Oánh nhanh nhảu chỉ tay về phía trước:
“Bên kia là HTX Cung Tiêu, ai cần mua gì thì tranh thủ đi mua ngay đi. Chúng tôi sẽ giữ đồ giúp. Nếu không, về đến làng rồi muốn quay ra mua thì mất hơn bốn tiếng đồng hồ.”
Nghe vậy, đám trí thức trẻ không chần chừ, vội vã nhảy xuống máy cày, ùa vào cửa hàng.
Vương Kiến Quốc cười híp mắt trêu:
“Chị dâu, chị đợi anh Quốc Lương đến đón à?”
Lời vừa dứt, Tống Quốc Lương đã đẩy chiếc xe đạp, đi ra cùng mấy đồng nghiệp.
Đỗ Tiểu Oánh lập tức vẫy tay gọi:
“Quốc Lương, bên này!”
“Này, các anh, đây là ai vậy?”
Vài người đàn ông tò mò nhìn người phụ nữ đang ngồi trên ghế lái máy cày.
Tống Quốc Lương khẽ nhướng mày, gương mặt lạnh lùng hiếm hoi hiện lên nụ cười dịu dàng:
“Hôm nay tôi không đi cùng các anh đâu, bà xã tôi đến đón rồi.”
“Trời ơi ——” Tiểu Lưu vỗ đùi, mắt tròn xoe:
“Đây chẳng phải là nữ lái máy cày được đăng báo hôm nay sao? Hóa ra lại là chị dâu của chúng ta! Tôi còn tưởng anh Tống đùa chứ!”
“Tống ca, chị dâu tài giỏi thế mà anh giấu kỹ quá, sao không khoe sớm...”
Đỗ Tiểu Oánh nhảy xuống máy cày, không nhịn được cười, lễ phép chào những người đàn ông đang kinh ngạc:
“Chào các anh, có dịp thì ghé nhà em chơi nhé.”
“Ha ha… được chứ, chị dâu! Lần tới chúng tôi nhất định sẽ mặt dày đến làm phiền, lúc đó chị đừng cãi nhau với anh Tống là được.”
“Sao lại thế được, em hoan nghênh các anh đến làng chơi bất cứ lúc nào.”
Chẳng bao lâu sau, đám trí thức trẻ ríu rít kéo nhau từ HTX Cung Tiêu đi ra, tay xách nách mang đầy túi lớn túi nhỏ. Nhìn qua cũng biết có vài người trong số họ xuất thân từ gia đình khá giả.
Khi thấy trên máy cày đã có thêm một người đàn ông cao lớn, khí chất nghiêm nghị, các trí thức trẻ nhất thời sững sờ.