9. Chương 9: Dọn đi

Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bà cụ Tống nghiến chặt răng, căm hận chửi rủa: “Đồ phụ nữ lòng lang dạ sói, sao không ngã chết quách cho rồi! Loại đàn bà đê tiện, đẻ ra toàn thứ phá gia, cứ chờ tuyệt tự đi!”
Lưu Lan Hoa nghĩ đến số tiền tám trăm đồng vừa tiêu tan, lòng đau như cắt, tim như rỉ máu.
Hai lão già này thật giỏi giấu diếm, tích cóp được bao nhiêu tiền mà chẳng hé môi nửa lời!
Đỗ Tiểu Oánh lạnh lùng cười, giật phắt xấp tiền từ tay ông cụ Tống đang nắm chặt, cúi đầu đếm kỹ từng tờ. “Được rồi, tiền đủ cả.”
“C* đ* tiện, chết cũng chả ai thắp cho mày nén nhang!” Lưu Lan Hoa vừa lẩm bẩm nguyền rủa.
“Có sức mà chửi tôi, sao không cúi xuống xem thằng quý tử của bà giờ ra thể nào?”
Đỗ Tiểu Oánh đá mạnh vào Tống Tử Long đang nằm bất tỉnh trên đất. Trong đầu cô chỉ hiện lên khuôn mặt tiều tụy của con gái lớn, nhắm nghiền mắt nằm im, lòng dâng trào nỗi hận, chỉ muốn xé tan gia đình lang sói độc ác này!
“Long Long! Long Long con ơi, đừng dọa mẹ nữa…”
Tống Tử Long vốn đã ngất vì đau, bị Lưu Lan Hoa véo tai cấu thịt cho tỉnh lại. Cơn đau từ chân đến nhân trung khiến mồ hôi vã ra như tắm, thở dồn dập: “Mẹ… con đau quá…”
“Còn đứng ngây ra đó làm gì! Mau đẩy xe đưa người đi trạm xá!” Đội trưởng lắc đầu, gọi nhóm người họ Tống đang ngơ ngác khiêng hai kẻ ngất xỉu lên xe.
Tiếng ồn ào ngoài sân dần tắt, sân nhà chìm vào im lặng.
Đỗ Tiểu Oánh nhìn con gái lớn đứng ngay trước mặt, nước mắt trào ra, vội ôm chặt đứa con gầy guộc yếu ớt, nghẹn ngào khóc nức nở:
“Đại Nha, đừng sợ nữa. Trước đây là lỗi của mẹ… Hôm nay, chúng ta dọn ra ngoài thôi.”
Đại Nha cảm nhận hơi ấm từ vòng tay mẹ, ánh mắt vốn dè dặt bỗng lóe lên một tia hy vọng. Cô bé cúi đầu, xoắn vạt áo, khẽ khàng:
“Nhưng mà mẹ… dọn ra ngoài rồi… mình sẽ ở đâu bây giờ?”
“Mình về căn nhà cũ của địa chủ ngày xưa.”
“Nhưng… mẹ ơi, căn nhà đó chẳng phải là...” Đại Nha níu vạt áo, không dám thốt ra hai chữ kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đỗ Tiểu Oánh khựng lại, nắm lấy bàn tay nhỏ bé mới mười bốn tuổi đã chai sần đầy vết thương của con gái.
“Đại Nha, mẹ chỉ hỏi con một câu. Con thấy ở đây đáng sợ, hay căn nhà không người kia mới đáng sợ hơn?”
“Tất nhiên là…” Đại Nha liếc nhanh về phía cổng, thì thầm, “Mẹ ơi, con đi thu dọn giúp mẹ ngay.”
Nhìn đứa con gái nhút nhát, Tống Quốc Lương siết chặt tay, mắt ngấn đỏ: “Vợ à, anh…”
“Đừng nói gì nữa. Mau vào dọn đồ đi, bên kia còn phải quét dọn, có khi phải sửa sang lại.” Đỗ Tiểu Oánh cắt lời, cúi mặt.
Cô vẫn chưa biết phải đối diện với người đàn ông này thế nào.
Dù kiếp trước anh chẳng có lỗi…
Tài sản của mẹ con sáu người ít ỏi đến thảm, chẳng mấy chốc đã thu dọn xong.
Hai vợ chồng gánh thóc trên vai, Đại Nha cõng đồ, cả nhà ba người lặng lẽ rời khỏi nhà họ Tống, không ngoái lại.
“Mẹ, để con đi gọi các em. Con sợ mấy đứa không biết lại chạy về, bị ông bà bắt được đánh thì khổ.” Đại Nha lo lắng.
“Ừ, đi đi.”
Dọc đường, hai vợ chồng chẳng nói với nhau lời nào, đến khi dừng chân trước căn nhà lớn dưới chân núi – ngôi nhà từng oai hùng nay hoang vắng, cỏ dại mọc ngang người, phủ lên một vẻ chết chóc, tiêu điều.
Đỗ Tiểu Oánh thở khẽ, theo chồng bước vào. Sân vắng lặng, gió rít qua từng bụi cỏ. Chính giữa là ngôi nhà gạch xanh, mái ngói lớn, nhưng phủ đầy rêu phong. Phía sau là vài gian nhà đất, chuồng củi, cùng một cánh cửa nhỏ thông ra ngoài, không ảnh hưởng đến khu ở chính.
Không xa là khu đất từng nuôi gia súc và cho tá điền ở, nay biến thành chuồng bò nhốt người bị đưa về cải tạo.
Người trong thôn ai cũng chê bẩn, sợ vạ lây, nên dù già trẻ lớn bé, ai đi ngang cũng né tránh, chẳng ai dám lui tới.
Chính vì thế, chẳng ai rảnh rỗi mà gây sự với họ.
Đỗ Tiểu Oánh thấy vậy反倒 yên tâm. Không ai đến quấy rối, mà kiếp trước, những người trong chuồng bò ấy sau này đều lần lượt được minh oan, trở về thành phố. Chỉ tiếc rằng…
“À, mà sao anh lại… đột nhiên về?” Đỗ Tiểu Oánh nhìn chồng đang cúi nhổ từng bụi cỏ, khẽ hỏi.