Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái
Chương 96: Gặp gỡ bất ngờ
Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Đám Cháu Vô Ơn, Hết Lòng Nuôi Con Gái thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng sớm hôm sau, ngôi làng vốn yên ắng bắt đầu rộn rã tiếng người qua lại.
Tống Quốc Lương đạp chiếc xe đạp “28 khung ngang”, hai bên thân xe buộc chặt bốn chiếc giỏ tre. Đỗ Tiểu Oánh ngồi sau yên, một tay nắm chặt bộ đồ công nhân màu xanh nơi eo người đàn ông.
“Á—ya~”
Bỗng dưng, xe khựng lại, Đỗ Tiểu Oánh bị xóc mạnh, người bật lên, tim như ngừng đập rồi rơi ụp xuống, vội vàng ôm chặt lấy eo anh.
Tống Quốc Lương cúi mắt xuống, nhìn cánh tay trắng nõn, mảnh khảnh vòng qua thắt lưng mình, vành tai không khỏi nóng bừng.
Thấy xe đã ổn định, Đỗ Tiểu Oánh vội buông tay, không còn ôm chặt vòng eo rắn chắc, khỏe khoắn nữa, mà đổi sang nắm lấy vạt áo người đàn ông.
Cảm giác bàn tay bên hông bỗng dưng biến mất, trong lòng Tống Quốc Lương thoáng thấy trống vắng. Anh mím môi, tay lái hơi lệch một chút...
Chiếc xe lại nảy mạnh. Đỗ Tiểu Oánh hoảng hốt, sợ bị hất văng nên lại ôm chặt lấy vòng eo săn chắc, cơ bụng rành rành của anh, thậm chí còn không nhịn được mà sờ nhẹ vài lần.
Tống Quốc Lương mím môi, khóe miệng khẽ nhếch lên, cố kìm nén nụ cười.
“Cuối cùng cũng tới rồi!”
Vừa đặt chân đến huyện thành, Đỗ Tiểu Oánh vội nhảy xuống xe, lén xoa xoa cái mông gần như bị xóc đến tê dại, ánh mắt liếc qua Tống Quốc Lương đầy vẻ oán trách, trong lòng thầm nghĩ: lần sau nhất định phải chuẩn bị một cái đệm ngồi.
Tống Quốc Lương khẽ chạm mũi, ho một tiếng, rồi sải bước xuống xe:
“Vợ à, anh đưa em qua đó nhé? Làm xong thì em đạp xe về.”
“Không cần đâu, anh cứ mang cơm theo đi, tối trực ca mà đói bụng thì còn có cái ăn.” Đỗ Tiểu Oánh đưa anh hộp cơm, bên trong là những chiếc bánh ngô nướng còn nóng hổi, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt lúng túng thoáng qua của anh.
....
“Em gái, mau vào uống ngụm nước, đi đường chắc khát lắm rồi.”
Đỗ Tiểu Oánh uống một ngụm nước đường ngọt lịm:
“Chị, sao chị còn khách sáo thế, lần sau cứ cho em uống nước trắng là được rồi, đường thì để dành cho trẻ con uống.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ấy ya, có sao đâu. Những ngày này chị còn phải nhờ cậy phúc của em—” Vương Xuân Tú vừa xoa tay vừa làm động tác đếm tiền, cười đến mức mắt híp cả lại: “Nếu không có em, con dâu với cháu trai nhà chị làm sao được như bây giờ…”
“Ôi, em gái, mấy món rau này thật là tươi ngon.” Vương Xuân Tú hớn hở, tay cầm món này ngắm món kia, tấm tắc khen.
Đỗ Tiểu Oánh kiểm tra lại trứng gà, may mà đã lót rơm, chỉ có năm quả bị nứt vỏ.
“Chị, hôm nay trên đường bị vỡ mất năm quả, tổng cộng ba cân trứng, không cần phiếu, tính chị hai đồng chín hào năm, em bớt năm xu. Còn rau thì một xu một bó, cải bắp năm xu một cây… còn bắp cải tròn thì em không tính tiền, cố ý mang tặng chị đó.”
Vương Xuân Tú nắm chặt tay Đỗ Tiểu Oánh, nhiệt tình không ngớt:
“Em gái, chị không khách sáo nữa, sau này có đồ ngon gì, nhất định phải ưu tiên cho chị nhé. Ở đây chị quen toàn người đáng tin cậy cả.”
Đỗ Tiểu Oanh mỉm cười:
“Chị dâu cứ yên tâm, chị em mình có phải người ngoài đâu.”
....
Chia tay Vương Xuân Tú đầy niềm nở, Đỗ Tiểu Oánh lại leo lên chiếc xe “28 khung ngang”, đạp vòng qua các con phố, tiện thể định ghé hợp tác xã mua ít đồ.
Bỗng nhiên, từ xa, cô thoáng thấy một bóng người quen thuộc, đi tập tễnh rẽ vào con hẻm nhỏ.
Đỗ Tiểu Oánh nheo mắt nhìn kỹ: “Khu tập thể cơ quan Lương thực!”
Cô lập tức đạp xe đuổi theo, lần theo tiếng nói nhỏ nhẹ, chỉ liếc một cái đã nhận ra ngay bóng dáng chống nạng, giả bộ nghiêm trang—chính là cháu trai cả của cô, Tống Tử Long.
“Anh ghét quá~”
“Phải, phải, anh ghét chết mất~”
“Tuệ Ngọc, anh nhớ em muốn chết...”
Nhìn cảnh hai người sát lại gần nhau, Tống Tử Long nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô gái đang cúi đầu đỏ mặt, vừa thì thầm vừa hôn nhẹ.
Đỗ Tiểu Oánh lập tức nhận ra: người con gái kia chính là cháu dâu cả đời trước của cô—Hà Tú Ngọc!