[Quân hôn + Báo thù + Không gian + Sủng ngọt] Tô Kim Hạ chết thảm dưới bánh xe tải khổng lồ, bị chính người đàn ông từng thề non hẹn biển hành hạ đến mức không toàn thây. Linh hồn cô tỉnh lại giữa mạt thế, thức tỉnh dị năng không gian — rồi bất ngờ xuyên về năm 1978, năm tháng u ám nhất đời. Lần này, cô không còn là cô gái nhu nhược chịu đựng: cha cô nhu nhược, bị cắm sừng rồi chết trẻ; mẹ cô thiên vị đến mức mù quáng; em gái nhỏ thì độc ác, chuyên giành giật mọi thứ của chị. Kim Hạ ngửa mặt cười lạnh — đời này, bà mẹ thiên vị kia cứ để xuống tận hầm đất mà sống! Kẻ bạo hành ngày xưa? Đơn giản thôi, gả hắn cho đứa em “trà xanh” để cả hai cùng bù nhau! Còn người cha yếu đuối năm xưa? Cô dùng không gian cải tạo cơ thể, biến ông thành chiến thần cuồng sủng con gái! Với trí tuệ kiếp trước và năng lực không gian, cô thi đỗ thủ khoa toàn quốc, bước chân vào trường đại học danh giá Thanh Bắc. Trong thời buổi thiếu thốn, cô vẫn sống rực rỡ như ánh dương, tích trữ đồ, làm giàu, trả thù, báo ân — ai có ơn cô nhớ, ai có oán cô trả! Chỉ có một việc ngoài dự kiến… là người đàn ông kiếp trước lạnh lùng như băng, kiếp này lại dính cô như keo: Triệu Việt, quân nhân lạnh lùng, đỏ mặt tía tai ép cô vào tường: “Vợ à, em không hài lòng chỗ nào? Anh sửa!” Tô Kim Hạ liếc xuống tám múi cơ bụng săn chắc đang phập phồng, khẽ rên thầm — tên này đúng là biết cách dụ dỗ! “Triệu Việt, anh có thể giữ chút thể diện không?” Anh khẽ cắn vành tai cô, giọng khàn đặc: “Không thể. Giữ thể diện… thì mất vợ.”