Một ngày nọ, Chu Văn Sơn bỗng nhiên bị cuốn về thập niên 70 đầy biến động. Chưa kịp định thần, anh đã đối mặt với cú sốc đầu tiên: hôn ước bị hủy bỏ! Giữa lúc cuộc sống đảo lộn, anh bắt gặp cô tiểu thư Trần Uyển – người con gái của gia đình tư sản vừa bị đẩy về thôn cải tạo lao động. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, vẻ đẹp kiên cường ẩn sau thân phận tủi nhục của cô đã khắc sâu vào tâm trí anh. Số phận đưa đẩy khi Trần Uyển, yếu ớt vì đói khát và lao động nặng nhọc, ngất lịm giữa cánh đồng. Chu Văn Sơn xuất hiện như một tia sáng, trao cho cô viên kẹo ngọt cứu mạng, rồi hôm sau là quả trứng quý giá. Ánh mắt Trần Uyển nhìn anh, chứa đựng cả sự dò hỏi lẫn hy vọng mong manh: "Anh… thích tôi à?" Chu Văn Sơn không chút do dự, đáp thẳng: "Thích." Cô gái run rẩy hỏi tiếp, như đặt cược cả số phận: "Vậy anh dám cưới tôi không?" Anh nhìn sâu vào mắt cô, kiên định: "Có gì mà không dám!" Lời tuyên bố dứt khoát ấy đã mở ra một hành trình không tưởng. Giữa thời cuộc khó khăn, một bên là tiểu thư tư sản bị ruồng bỏ, một bên là chàng trai xuyên không đầy bản lĩnh, họ sẽ cùng nhau đối mặt với định kiến xã hội, săn bắn kiếm sống, nuôi dạy những đứa con khôn lớn, và từng bước làm giàu, xây dựng một gia đình hạnh phúc bất chấp mọi sóng gió.