13. Chương 13

Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khương Du Mạn đeo sợi dây chuyền lên cổ rồi bắt đầu tính toán số tiền mình đang có.
Hiện tại, cô có một hộp tiền giấy mẹ Phó đưa, cộng thêm một nghìn tám trăm đồng lấy từ nhà mẹ đẻ về. Không tính trang sức, tổng số tiền mặt cô đang có lên đến gần 5000 đồng. Số tiền này có thể mua được kha khá vật tư.
Nhưng vội vàng dễ mắc sai lầm, hôm nay cô nhất định phải lập một danh sách vật tư, ngày mai sẽ tìm cách mua sắm cho đầy đủ.
Về phần thức ăn: Gạo, dầu ăn, trứng gà, đặc biệt là thịt! Cô đúng là một người không thể sống thiếu thịt.
Ngoài ra còn có một số vật tư khác như quần áo, giày dép, đồ dưỡng da...
Trong lúc cô đang say sưa tính toán, Phó Cảnh Thần đã cầm thuốc lên lầu.
Khương Du Mạn kiềm chế sự hưng phấn tột độ, phối hợp để anh băng bó vết thương.
Dù chỉ là một vết xước nhỏ, Phó Cảnh Thần không chỉ bôi thuốc mà còn quấn thêm một lớp băng gạc.
"Lần sau những việc như tháo khung ảnh cứ để anh làm, anh da dày thịt béo hơn." Băng bó xong, anh ngẩng đầu nhìn Khương Du Mạn nói.
Khương Du Mạn gật đầu lia lịa, không nhịn được nhìn chằm chằm Phó Cảnh Thần.
Ở góc độ này, Phó Cảnh Thần thật sự đẹp trai không chỗ chê, sống mũi cao thẳng đến mức có thể trượt tuyết được.
Quả nhiên lấy chồng vẫn phải tìm người đẹp trai. Nhìn Phó Cảnh Thần, cô không nhịn được bắt đầu ảo tưởng đứa bé trong bụng tương lai sẽ đáng yêu đến mức nào.
Nguyên chủ tuy ác độc nhưng thật sự xinh đẹp, lại có một người cha đẹp trai như vậy, gen của đứa bé này thật không chê vào đâu được.
"Sao vậy?" Phó Cảnh Thần thấy Khương Du Mạn cứ nhìn mình mãi, bèn hỏi.
Khương Du Mạn đương nhiên không thể nói mình bị "sắc đẹp nam nhân mê hoặc", cô đáp: "Ngày mai em định ra ngoài dạo một chút, xem có đồ gì có thể mua mang đi không."
Phó Cảnh Thần đáp: "Tùy em, nhưng ngày mai anh bận, có cần Hải Đường đi cùng không?"
Ngày mai anh còn phải lo việc vé tàu xe và một số thủ tục cho chuyến xuống nông thôn.
Khương Du Mạn nói: "Không cần đâu, em chỉ đi xem một ít đồ của phụ nữ thôi, những thứ này không nặng nhọc gì."
Hiện tại trên thị trường không mua được nhiều đồ như cô muốn, chủ yếu là cô định đi chợ đen. Chợ đen thì đồ đạc đầy đủ, hơn nữa mua số lượng lớn cũng không ai hỏi han. Cô lại có thần khí gian lận tự thân, cũng không sợ bị bắt. Không có ai đi theo, cô mới có thể yên tâm táo bạo "vung tiền".
Sáng sớm ngày hôm sau, khi Khương Du Mạn tỉnh dậy, Phó Cảnh Thần đã không còn trên giường.
Cô nghĩ anh phải đi lo việc xuống nông thôn, nên xuống lầu cũng không hỏi nhiều. Sau khi ăn sáng xong, cô liền bước ra khỏi nhà.
Lúc này, việc chống đầu cơ trục lợi được kiểm soát rất gắt gao, thường xuyên có hồng vệ binh đi bắt bớ khắp nơi. Nếu bị bắt là phải đi tù và bị đem ra đấu tố, thế nên chợ đen thường họp rất sớm.
Nghĩ hôm nay phải đi chợ đen, Khương Du Mạn cố ý đặt khăn quàng cổ và mũ vào trong không gian.
Vừa ra khỏi nhà, cô tìm một con hẻm nhỏ, lấy khăn quàng cổ và mũ ra che kín đầu, chỉ để lộ hai con mắt. Tiếp đó, cô mặc vào chiếc áo khoác màu xám xịt, khoác chiếc giỏ bằng vải bố lên vai. Khi bước ra lần nữa, cô đã như biến thành một người khác.
Trong giỏ không có gì, chủ yếu là để che mắt người khác. Lát nữa khi lấy tiền từ không gian ra, cô có thể giả vờ là lấy từ trong giỏ, tránh gây sự nghi ngờ.
Xách giỏ, Khương Du Mạn đã cải trang cẩn thận rồi đi thẳng đến chợ đen.
Khác với những con phố náo nhiệt khác, người ở đây tuy đông, nhưng ai nấy đều tự hiểu ngầm mà che đậy kín mít. Những người chỉ lộ ra hai con mắt như Khương Du Mạn không hề ít.
Khương Du Mạn vừa bước vào đã thấy ven đường có một người phụ nữ lớn tuổi đang bán trứng gà.
Trứng gà là thứ tốt, ở thời buổi này càng là hàng hiếm. Hơn nữa, theo lời bà ấy nói, số trứng gà này đều là trứng gà nhà, được nuôi bằng lương thực nên rất bổ dưỡng.
Nghe bà thao thao bất tuyệt quảng cáo xong, Khương Du Mạn trực tiếp mua trọn hết cả hai sọt trứng gà.
Người phụ nữ lớn tuổi còn tò mò vì sao Khương Du Mạn mua nhiều trứng như vậy, nhưng nhìn thấy cô đang bụng mang dạ chửa, liền không hỏi gì nữa.
Phụ nữ mang thai, sinh nở cần ăn trứng gà bồi bổ, mua nhiều như vậy cũng là lẽ thường tình.
Quả nhiên là phụ nữ thành phố biết cách tiêu tiền hơn. Mấy chị em ở nông thôn cô, có sinh nở thì giỏi lắm hai ngày mới được bồi dưỡng một quả trứng gà thôi!
Hai sọt trứng gà, nặng chừng sáu mươi cân. Khương Du Mạn viện cớ nói chồng cô lát nữa sẽ đến nên nhờ người bán hàng lớn tuổi đưa trứng vào một con hẻm nhỏ khuất người.
Xong xuôi, cô đưa tay vào sọt vờ sờ soạng, thực chất là lấy tiền từ trong không gian ra, đếm đủ và trả cho người bán hàng.
Chờ khi người phụ nữ ấy vừa khuất dạng, Khương Du Mạn lập tức thu tất cả số trứng gà đó vào trong không gian. Cô không lo chúng sẽ bị hỏng. Đêm qua, cô đã thử bằng nước sôi rồi. Buổi tối bỏ vào thế nào, buổi sáng lấy ra vẫn y nguyên như vậy.
Trong không gian, thời gian dường như ngưng đọng.
Rời khỏi con hẻm, Khương Du Mạn tiếp tục tản bộ trong chợ đen, muốn tìm xem có thể mua được thịt không.
Vận may của cô không tồi. Vừa quay đầu đã thấy một thanh niên đang vác nửa tảng thịt heo từ một ngõ nhỏ đi ra.
Những người lui tới chợ đen đều dán mắt vào thịt và lương thực. Hầu như ngay khoảnh khắc thanh niên kia xuất hiện, tất cả mọi người đều dùng ánh mắt đầy vẻ thèm muốn mà nhìn chằm chằm vào tảng thịt.