Thập Niên 80: Hãn Thê Kiều Phu
Chương 105: Quyết Đoán Rời Đi
Thập Niên 80: Hãn Thê Kiều Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 105 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dọa ai chứ? Tạ Quỳnh đâu phải người dễ bị hù dọa. Tính cô cứng cỏi như đá, lập tức đáp dứt khoát: “Cờ đã hạ, không hối hận. Đạo lý này tôi vẫn hiểu.”
“Hay cho cái miệng sắc sảo! Xem ra tôi đã lầm về cô rồi. Tôi từng gặp không ít người trẻ như cô: tự phụ, kiêu ngạo, tưởng mình tài giỏi, chẳng hiểu gì về quy luật xã hội, cứ phải đập đầu chảy máu mới biết quay đầu.”
Phương Huệ Trân mất kiên nhẫn, nghiến răng tức tối: “Không có tôi trọng dụng, thiết kế của cô cũng chỉ là đống giấy vụn. Giỏi lắm thì may vài bộ tặng bạn bè. Chắc chúng nó nể mặt nên cười hì hì cảm ơn, rồi cô lấy đó làm vốn để tự tin thái quá đúng không?”
Sắc mặt Đinh Lăng Dao khẽ biến.
Tạ Quỳnh cười lạnh: “Ha ha, giấy vụn à? Chỉ riêng thái độ này của bà, Trác Việt của bà cả đời cũng chẳng thể tuyển được nhà thiết kế thực thụ. Trong ngành may mặc, bà chỉ mãi làm gia công, nhặt nhạnh phần thừa của người khác.”
Lời này chạm đúng nỗi đau, Phương Huệ Trân không kiềm được, đập bàn đứng dậy, chỉ thẳng vào mặt Tạ Quỳnh: “Còn dám nói thêm một câu nữa, tôi xé nát miệng cô ra!”
“Đạo bất đồng bất tương vi mưu. Xin cáo từ.”
Tạ Quỳnh dứt lời, quay người bỏ đi. Phương Ly vội đặt tách trà xuống, chào vội rồi nhanh chân theo sau.
Vừa thấy Tạ Quỳnh rời khỏi, Đinh Lăng Dao hoảng hốt, sợ bị liên lụy, vội cúi đầu cung kính: “Chị Phương, em có nên đi khuyên cô ấy thêm không?”
“Em cứ thử nói chuyện, tin cô ấy sẽ đổi ý.”
“Không cần! Con nhỏ này chẳng biết trời cao đất dày, bản lĩnh chẳng có bao nhiêu mà kiêu căng đến mức tận đỉnh.”
Phương Huệ Trân chợt nhận ra mình thất thế, vội phủi quần áo, ngồi xuống ghế. Từ ngày làm Phó giám đốc, đã bao năm rồi chưa ai dám đắc tội với bà. Ngón tay bà gõ nhịp trên mặt bàn, cố kìm nén cơn giận: “Giờ cho dù cô ta quỳ gối xin việc, tôi cũng sẽ không thèm nhận! Cứ chờ xem, tôi nhất định sẽ tìm được nhà thiết kế giỏi hơn cô ta!”
Đinh Lăng Dao im lặng, chỉ biết cười theo cho phải phép.
Tạ Quỳnh và Phương Ly đi bộ trở về, đứng chờ xe buýt bên đường. Phương Ly thỉnh thoảng liếc nhìn sắc mặt cô. Chị thật sự không hiểu vì sao Tạ Quỳnh lại từ chối. 198 tệ mỗi tháng – ngay cả chị làm phó hiệu trưởng trường cũng khó mà được mức lương ấy. Với số tiền đó, chịu chút tính khí của cấp trên cũng đâu phải không thể?
Suy nghĩ mãi, Phương Ly cuối cùng không kìm được tò mò, hỏi: “Tiểu Quỳnh, Trang Phục Trác Việt có gì không ổn? Sao em không suy nghĩ gì mà từ chối liền?”
Lúc này, trong đầu Tạ Quỳnh đã hình thành một kế hoạch táo bạo, nhưng cô chưa muốn nói ra. Dù vậy, cô cũng không muốn giấu chị, nên giải thích một phần: “Chuyện này cũng liên quan đến Trác Việt, nhưng không hoàn toàn. Em không thích mô hình kinh doanh kiểu gia đình, lại càng ghét Phó giám đốc kia. Bà ta chẳng coi trọng nhà thiết kế chút nào, em cảm thấy sau này sẽ rắc rối đủ đường. Nhưng quan trọng nhất là, em đã nghĩ thông rồi: từ nay sẽ không làm thuê cho ai nữa, chỉ làm cho chính mình thôi.”
Phương Ly nghĩ cô định mở tiệm may. Chị thấy công việc ấy quả thật tự do hơn, nhưng cũng biết rõ, theo đà thị trường, người đến đặt đồ may ngày càng thưa thớt.
Không nỡ đả kích em dâu, chị nhẹ nhàng nói: “Nhưng lương họ đưa thật sự cao, từ chối tiếc quá.”
Tạ Quỳnh cười bí ẩn: “Không tiếc đâu. Chuyến đi này cũng coi như không uổng.”
Phương Ly thở dài, nghĩ cô quen vô tư rồi, nên không hỏi thêm.
Xe buýt đến, hai người lên xe. Đến khu đô thị Việt Hồng, họ vào một quán ăn trưa. Tạ Quỳnh chủ động trả tiền. Ăn xong, lại ra trạm chờ xe. Vì điểm đến khác nhau, họ phải đợi hai tuyến xe khác nhau.
Xe của Phương Ly đến trước. Chị vẫy tay chào rồi lên xe.
Một lúc sau, xe số 6 của Tạ Quỳnh cũng tới. Cô tìm chỗ ngồi, vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ, quan sát quần áo của người qua đường – thói quen của một nhà thiết kế.
Chuyến đi đến xưởng may Trác Việt đã mở ra cho Tạ Quỳnh một tầm nhìn mới, giúp cô thấu hiểu rõ hơn giá trị của bản thiết kế mình tạo ra. Điều khiến cô trăn trở nhất là hai chữ “thương hiệu”. Phương Huệ Trân không nói rõ, nhưng Tạ Quỳnh hiểu: thương hiệu không chỉ là tên nhà sản xuất, mà còn là tài sản vô hình, là giá trị tích tụ theo thời gian. Như xe đạp – người ta nghĩ ngay đến Phượng Hoàng, Vĩnh Cửu, Phi Yến; đài phát thanh – nhãn hiệu Đèn Đỏ; máy may – Con Ong. Những cái tên ấy đã ăn sâu vào lòng người.
Vậy thì, một ngày nào đó, cô có thể tạo dựng được thương hiệu riêng, để cái tên của mình cũng được nhắc đến như vậy không?
Nghĩ đến đây, Tạ Quỳnh thấy tim rạo rực. Ý tưởng trong đầu ngày càng rõ ràng. Cô mải mê suy tính đến mức suýt quên điểm dừng, may mà nghe thấy lời nhắc của phụ xe, nhìn thấy con phố quen thuộc mới vội vàng bước xuống.
Buổi chiều, Triệu Mẫn Trinh đang ngủ trưa trong phòng. Triệu Duy Thành ngồi làm việc ở phòng khách. Nghe tiếng cửa, anh đặt bút xuống: “Em về rồi à? Nhà xưởng thế nào, đáng đi không?”
“Vị trí hơi xa, nhưng diện tích lớn. Riêng kho hàng đã hơn bốn trăm mét vuông, nhìn chung cũng ổn. Phó giám đốc nói trả em 198 tệ mỗi tháng, nhưng em từ chối rồi. Tính bà ta thật sự quá tệ!”
Tạ Quỳnh nhớ lại gương mặt Phương Huệ Trân, cơn giận vừa nguôi lại bùng lên: “Bà ta hai mặt quá! Vừa biết em không nhận việc, liền đổi sắc mặt, chèn ép em đủ đường, chê thiết kế em là giấy vụn. Kiêu cái gì chứ? Coi thường nhà thiết kế à? Cứ chờ đấy, em nhất định sẽ đánh bại tất cả bọn họ!”
“Uống ngụm nước cho bớt nóng giận đi.”
Triệu Duy Thành vội rót nước, đùa: “Em định đánh bại họ bằng cách nào? Dùng nắm đấm trực tiếp à?”
Tạ Quỳnh cười khẽ, giận dỗi vung tay đấm nhẹ vào anh: “Đáng ghét, anh cũng trêu em!”