Thập Niên 80: Hãn Thê Kiều Phu
Chương 111: Gặp Gỡ Tại Xưởng May
Thập Niên 80: Hãn Thê Kiều Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 111 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cô đứng đợi khoảng bốn năm phút, từ xa thấy một cô gái mặc áo khoác bông màu đen bước tới. Vừa đến gần, người đó hỏi: “Có phải chị là Tạ Quỳnh không?”
Tạ Quỳnh bước tới, gật đầu: “Đúng, tôi đây.”
“Mời theo tôi.”
Nghiêm Thi Vi dẫn cô vào trong. Vừa đi, cô vừa nói: “Giám đốc Chu dặn tôi đến đón chị. Nghe nói chị là nhà thiết kế thời trang?”
Tạ Quỳnh khiêm tốn đáp: “Vâng, nhưng kinh nghiệm còn khá ít.”
Cô có vẻ ngoài dịu dàng, thân thiện, khiến người đối diện không khỏi cảm thấy gần gũi. Nghiêm Thi Vi mỉm cười: “Tôi là thợ làm rập, thường xuyên làm việc với các nhà thiết kế.”
Tạ Quỳnh lúc đầu tưởng cô là trợ lý của Chu Tuấn, ai ngờ lại là thợ làm rập, trong lòng hơi bất ngờ: “Hôm nay không phải Chủ nhật sao? Sao cô vẫn đi làm?”
Nghiêm Thi Vi đẩy gọng kính lên, cười khổ: “Cũng chẳng còn cách nào khác. Việc không xong thì dù trời lạnh đến đâu cũng phải đến. Đi làm mà, đâu thể muốn nghỉ là nghỉ.”
Tạ Quỳnh im lặng, theo chân cô đi vào trong. Không khí bên ngoài lạnh buốt, trong xưởng cũng chẳng có lò sưởi. Nghiêm Thi Vi bước nhanh, dẫn cô đến văn phòng của Giám đốc Chu. Dừng lại trước cửa, cô nói: “Tới rồi, đây là văn phòng của Giám đốc Chu.”
Cô gõ cửa, rồi lễ phép nói vào trong: “Giám đốc Chu, chị Tạ Quỳnh đã tới. Giờ có cho chị ấy vào được không ạ?”
Một giọng nam vang lên từ bên trong: “Vào đi.”
Nghiêm Thi Vi quay sang Tạ Quỳnh, nhẹ nhàng: “Mời chị vào. Tôi xin phép trở lại làm việc.”
Tạ Quỳnh đẩy cửa bước vào, cúi đầu cung kính: “Chào Giám đốc Chu. Tôi là Tạ Quỳnh, người đã liên hệ với ông qua điện thoại hôm trước.”
Chu Tuấn đứng dậy, bắt tay cô: “Rất vui được gặp, rất vui được gặp.”
Rồi ông giới thiệu: “Đây là Mạnh Quế Hương, nhà thiết kế của xưởng chúng tôi. Tôi không am hiểu về thiết kế, nên xin phép để cô ấy cùng xem xét. Mong chị đừng ngại.”
Tạ Quỳnh hiểu rõ: kiếm tiền đâu dễ dàng. Cô cũng không ngốc. Sau này còn phải làm trong ngành thời trang, những bản thiết kế tốt cô sẽ giữ lại dùng. Lần này, cô mang theo phần lớn là những bản vẽ cũ.
Cô đưa tay về phía Mạnh Quế Hương, nụ cười lễ phép: “Lần đầu gặp mặt, rất vui được quen biết.”
Mạnh Quế Hương hiểu rõ mục đích của Tạ Quỳnh – rõ ràng là đến tranh phần việc của cô ta. Vì vậy, cô ta chẳng có chút thiện cảm nào, chỉ lạnh lùng bắt tay qua loa: “Chào chị.”
Chu Tuấn mời Tạ Quỳnh ngồi: “Mời ngồi. Tôi cũng không vòng vo nữa, mời chị đưa bản thiết kế ra xem thử.”
Tạ Quỳnh rút ra khoảng mười ba bản vẽ từ túi, nói: “Mời ông xem. Đây đều là những mẫu tôi tâm huyết thiết kế, cũng đã từng may thành phẩm. Khách hàng phản hồi rất tốt.”
Chu Tuấn cầm lấy, xem từng bản một kỹ lưỡng. Xong, ông đưa cho Mạnh Quế Hương. Dù không chuyên về thiết kế, nhưng với nhiều năm kinh nghiệm trong ngành thời trang, ông cũng phần nào cảm nhận được chất lượng.
Các mẫu của Tạ Quỳnh chủ yếu là trang phục thu đông – loại khó tạo điểm nhấn vì phải ưu tiên giữ ấm. Thị trường hiện tại chỉ vài kiểu cũ kỹ, người tiêu dùng đã nhàm chán. Nhưng thiết kế của cô lại đơn giản mà tinh tế: chỉ cần treo lên kệ là đã thấy muốn thử ngay. Kiểu dáng ôm sát, gọn gàng, không hề tạo cảm giác cồng kềnh.
Tạ Quỳnh lặng lẽ quan sát biểu cảm của hai người, trong lòng hồi hộp chờ đợi phản hồi.
Mạnh Quế Hương ngẩng đầu, ánh mắt đầy nghi ngờ: “Tất cả những bản này… đều do chị tự thiết kế thật sao?”
Tạ Quỳnh khẳng định: “Tất nhiên. Tôi còn lưu cả bản vẽ phác thảo quá trình thiết kế. Nếu cần, tôi có thể xuất trình.”
Mạnh Quế Hương liền buông lời chê bai không kiêng nể: “Thiết kế của chị quá tầm thường. Chỉ chú trọng vẻ ngoài, bỏ quên công năng. Chỉ nghĩ đến đẹp, đến thời trang, mà không tính đến việc sử dụng thực tế. Tôi thấy không ổn.”
“Chỉ hai mẫu thu đông này tạm được, có thể xem xét. Còn lại thì… thôi.”
Chu Tuấn nhận hai bản mà cô ta chọn, xem đi xem lại cẩn thận.
Tạ Quỳnh lập tức phản bác: “Xin lỗi, cô vừa nói thiết kế nào là ‘không có giá trị thực dụng’?”
Mạnh Quế Hương lôi từng bản ra, nói một mạch hàng trăm lời chỉ trích, liệt kê lỗi này đến lỗi khác. Mỗi lần cô ta nói, Tạ Quỳnh lại phản biện thẳng. Cuộc trao đổi nhanh chóng biến thành cuộc tranh luận gay gắt.
Chu Tuấn tỏ vẻ khó chịu, vẫy tay: “Tiểu Mạnh à, cô về văn phòng làm việc trước đi. Tôi muốn nói chuyện riêng với nhà thiết kế Tạ thêm chút.”
Mạnh Quế Hương tức giận đứng dậy, ra khỏi phòng. Trước khi đi, còn liếc Tạ Quỳnh một cái đầy ác cảm.