Chương 80: Biến Cố Trong Tiệc Đầy Tháng

Thập Niên 80: Hãn Thê Kiều Phu

Chương 80: Biến Cố Trong Tiệc Đầy Tháng

Thập Niên 80: Hãn Thê Kiều Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Khánh Bình, với cương vị Chủ nhiệm Viện Địa Vật Lý, lại là bố của Tạ Quỳnh và ông ngoại của Triệu Mẫn Trinh, trong bữa tiệc đầy tháng liên tục có người đến chúc mừng và kính rượu. Có cấp dưới, có học trò cũ, lại có cả những người mượn dịp để làm quen. Lễ phép là trên hết, ông không tiện từ chối, đành phải nhận từng chén, dù chỉ nhấp môi nhưng đến cuối bữa, lượng rượu tích tụ cũng khiến đầu óc ông ong ong.
May mắn sau đó Triệu Duy Thành kịp thời giúp ông đổi rượu sang nước lạnh, nhưng đến lúc kết thúc tiệc, ông vẫn cảm thấy choáng váng. Uống vội hai ngụm trà, thấy người tỉnh táo hơn chút, ông đeo kính lại rồi đứng dậy nói: “Tôi đi vệ sinh một chút.”
Nguyễn Quốc Khánh thấy ông hơi men, vội bước tới đỡ: “Chủ nhiệm Tạ, để em đưa anh đi.”
Tạ Khánh Bình tuy hơi ngà ngà nhưng chưa đến mức say khướt. Ông vốn luôn khoan dung với cấp dưới, không muốn làm phiền, liền gạt tay anh ra: “Không cần, tôi tự đi được. Nhà vệ sinh cũng gần mà.”
Nguyễn Quốc Khánh tiễn ông vài bước, thấy ông đi đứng vững vàng, lại bị ông kiên quyết bảo trở về, đành quay lại chỗ ngồi.
Nhà vệ sinh của nhà ăn quốc doanh được xây riêng bên ngoài, muốn vào phải đi qua đại sảnh, ra cửa hậu.
Tạ Khánh Bình đi đúng hướng, sau khi xong việc còn rửa mặt. Nước lạnh tạt lên mặt khiến ông tỉnh táo hẳn. Ông vẩy nước trên tay, chậm rãi bước ra. Khi vừa gần đến cửa sau, bỗng nhiên một người lao ra từ bên trong với tốc độ cực nhanh. Ông không kịp tránh, bị đâm sầm vào ngực. Một cảm giác nóng rát lập tức lan ra, theo đó là chất lỏng ấm nóng, lẫn những mảnh vụn đồ ăn chảy dọc theo áo sơ mi xuống tận quần, mùi rau mùi nồng nặc bốc lên.
“Xin lỗi, ông không sao chứ ạ?”
Người đâm vào ông không ai khác chính là Đàm Mỹ Hoa – cô ta đã theo dõi ông từ lâu và chờ đợi cơ hội này. Vứt ngay chiếc túi đựng đồ thừa vừa dùng xong, cô ta vội vàng tiến lại, vẻ mặt ngây thơ lo lắng, giả vờ xem xét vết bẩn trên áo sơ mi của Tạ Khánh Bình. Nhân cơ hội, tay cô ta khẽ sờ lên bụng ông: “Ôi trời ơi, làm sao bây giờ? Thật ngại quá đi mất thôi.”
“Không sao.”
Nước canh đã thấm ướt cả áo lẫn quần. Suốt bao năm sống trên đời, Tạ Khánh Bình chưa từng gặp tình huống nào bẽ bàng như thế. Toàn thân nhớp nháp, khó chịu, lại thấy đối phương là một cô gái trẻ vẻ mặt ngượng ngùng, ông lập tức quay người định rời đi.
“Sao lại không sao được ạ? Áo sơ mi và quần của ông nhất định rất đắt tiền, để em đền cho ông.”
Thấy chiêu đầu không thành, Đàm Mỹ Hoa càng thô bạo hơn. Tay cô ta trượt xuống thấp hơn, cố tình trêu chọc, ngẩng mặt lên với ánh mắt e lệ pha quyến rũ, nụ cười mờ ám.
Chiêu này, trước giờ cô ta chưa từng thất bại.
Nếu lúc nãy còn có thể ngụy trang là lo lắng cho áo quần, thì giờ đây rõ ràng là hành vi quấy rối trắng trợn. Tạ Khánh Bình giật mình, khi bàn tay kia chạm đến vùng nhạy cảm, ông lập tức đẩy mạnh cô ta ra, quát lớn: “Cô đang làm cái gì vậy?!”
Đàm Mỹ Hoa không ngờ bị cự tuyệt, ngã chỏng quèo, vẫn định vùng dậy kéo ông lại.
Tạ Khánh Bình bất chấp cảm giác dơ bẩn trên người, hét to vào trong nhà: “Lưu manh! Mau ra bắt lưu manh!”
Đàm Mỹ Hoa câm lặng, chưa từng thấy người đàn ông nào cứng nhắc đến mức này. Đàn ông bình thường gặp phải chuyện như vậy, dù không muốn cũng sẽ im lặng cho qua, chứ ai lại hô hoán ầm ĩ như thế? Cô ta tính dù không quyến rũ được thì cũng dễ dàng rút lui, nào ngờ Tạ Khánh Bình lại nghiêm khắc đến vậy.
Thấy tình hình bất lợi, Đàm Mỹ Hoa vội vàng bò dậy định chạy, vừa đứng lên đã bị Vu Lợi Minh – vừa tới nhà vệ sinh – túm ngay lấy: “Lưu manh, định chạy đâu!”
Khách khứa dự tiệc đầy tháng chưa tan hết. Tiếng hô của Tạ Khánh Bình lập tức thu hút sự chú ý. Chưa đầy một phút, cửa hậu đã chật kín người. Nhìn Đàm Mỹ Hoa ăn mặc hở hang, rồi lại nhìn Tạ Khánh Bình ướt nhẹp nước canh, ai nấy trong lòng đều đã hiểu ra phần nào.
Nguyễn Quốc Khánh định cởi áo khoác ra che cho ông, nhưng Tạ Khánh Bình lắc đầu từ chối: “Thôi, che lại càng thêm khó xử.”
Tạ Quỳnh và Triệu Duy Thành đang tiễn khách, nghe tin vội chạy tới: “Bố!”
Già cả rồi mà lại gặp phải chuyện này, Tạ Khánh Bình chỉ biết ngơ ngác, bất lực xoa trán: “Bố không sao.”
Tiệc đầy tháng lại xảy ra sự việc xấu hổ thế này, lại liên quan đến thông gia, Triệu Học Phong vô cùng áy náy. Ông giận dữ trừng mắt nhìn Đàm Mỹ Hoa, dòm hồi lâu cũng không nhận ra cô ta là khách nhà ai, càng thấy khả nghi, liền quát lớn: “Cô là người nhà nào? Đi cùng ai đến đây?”
Đàm Mỹ Hoa định tìm chị gái cầu cứu, liếc mắt về phía Đàm Diễm Hoa đang đứng cuối đám đông, nhưng chị cô lắc đầu nguầy nguậy. Đàm Mỹ Hoa nghẹn mũi, bướng bỉnh đáp: “Tôi chẳng phải khách của nhà ai cả, sao nào? Nhà vệ sinh này có phải nhà các người đâu mà không cho tôi vào?”
Lúc đó, có người trong đám đông nhận ra cô ta, kinh ngạc kêu lên: “Không đúng! Nãy giờ cô còn bảo mình là họ hàng xa của nhà gái, ở khu số 3 mà!”
Đàm Mỹ Hoa liếc nhìn, người vừa lên tiếng chính là người phụ nữ lúc nãy cùng cô đi lấy đồ ăn thừa.