104. Chương 104

Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 104 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người mẹ hiền lành không nỡ từ chối, Khương Tuệ Ninh lại dỗ dành hai bạn nhỏ một chút, thế là hai đứa bé cũng đồng ý.
Quý Tử Thư cứ thế nhìn Khương Tuệ Ninh vòng hai tay ôm hai bạn nhỏ trượt xuống dưới.
"Tử Thư, cậu thử xem, rất vui mà." Khương Tuệ Ninh trượt xuống dưới rồi chạy thẳng đến chỗ Quý Tử Thư, cảm giác trượt từ trên cao xuống thật sự rất kích thích.
Quý Tử Thư không có hứng thú lắm, quay người định bỏ đi, nhưng bị Khương Tuệ Ninh kéo lại, nói: "Thử đi mà, không đáng sợ đâu."
Khi đứng trên đỉnh cầu trượt, cậu còn đang tự hỏi tại sao mình lại lên đây?
Khương Tuệ Ninh thấy cậu đứng im không nhúc nhích, nhiệt tình vẫy tay, lớn tiếng gọi: "Tử Thư, mau trượt xuống đi!"
Sợ giọng cô sẽ thu hút thêm nhiều người đến xem, cậu nghiến răng, đành nhận mệnh trượt xuống.
Thật ra cũng rất vui.
Quý Tử Thư trượt đi trượt lại vài lần, sau đó còn ôm hai tiểu quỷ lúc nãy trượt xuống thêm hai lần nữa.
Khương Tuệ Ninh thấy cậu có vẻ đã thả lỏng hơn, liền dẫn cậu sang cầu treo. Cầu treo là bốn, năm sợi xích sắt xếp thành một hàng, bên dưới có những tấm ván gỗ rộng chừng năm ngón tay, cứ cách một thước lại gắn một tấm ván lên dây xích.
Cầu này hơi giống cầu treo trong trận đoạt cầu Lư Định, loại này dành cho trẻ lớn hơn một chút, gan lớn thì trực tiếp bước lên ván gỗ đi qua, nhát gan thì bò qua.
Có vẻ Quý Tử Thư rất thích trò này, cậu đi tới đi lui xem mấy lần, thấy Khương Tuệ Ninh không bước lên còn gọi cô: "Dì không chơi trò này à?"
Khương Tuệ Ninh hơi sợ độ cao, những trò treo trên không thế này cô đều sợ. Hơn nữa tấm ván gỗ chỉ rộng có chừng đó, lỡ dẫm trật thì rất dễ ngã xuống.
"Tôi không chơi đâu, cậu chơi đi! Tôi sang đánh đu." Khương Tuệ Ninh nói xong liền chạy về phía bàn đu dây bên kia.
Quý Tử Thư biết cô sợ, nên cũng không ép cô, bèn đi theo cô sang bàn đu dây.
Ở đây không có nhiều trò chơi lắm, mà cũng rất đơn giản. Hai người chơi xong rồi lại sang vườn bách thú.
Vườn bách thú thời đại này chưa được đóng kín như đời sau, hàng rào bảo hộ trông có vẻ thô sơ, Khương Tuệ Ninh luôn lo hổ sẽ chạy ra ngoài.
Nhưng thấy mọi người bế trẻ nhỏ đến rất gần để xem, cô cũng rón rén bước tới thêm chút nữa.
Thật ra vườn bách thú hiện tại cũng có khá nhiều động vật, ngay cả quốc bảo cũng có. Tuy chỉ có hai con nhưng cũng không tệ, nuôi dưỡng mập mạp tròn trịa, không kém gì đời sau. Vì bên này thời tiết lạnh nên người ta còn dựng riêng chuồng ấm cho chúng.
Khương Tuệ Ninh vốn tưởng các trò giải trí thời đại này không phong phú, sẽ chơi xong rất nhanh. Không ngờ chính vì ít lựa chọn nên lại chơi càng thuần túy, hai người chơi đến gần 5 giờ, công viên đã thông báo đóng cửa mới lưu luyến không rời mà bước ra ngoài.
"Hôm nay vui không?"
Ra đến cổng, Khương Tuệ Ninh vẫn mời Quý Tử Thư ăn kẹo hồ lô như mọi khi. Hiện tại đồ ăn vặt mua được rất ít, một xiên kẹo hồ lô cũng đã thấy ngon lắm rồi.
"Tôi cũng không có gì là không vui." Quý Tử Thư rất vui, nhưng cậu không muốn nói ra.
Khương Tuệ Ninh cảm nhận được Quý Tử Thư đang vui, chỉ là cậu không chịu thừa nhận thôi, đúng là một đứa nhỏ ngại ngùng.
Cô cũng không để ý, thấy trời đã muộn, định đi tắt qua ngõ nhỏ ra trạm xe buýt.
"Ôi!"
Hai người đang đi thì đột nhiên một phụ nữ trung niên mặc áo khoác xanh đen, trùm khăn che đầu, hoảng loạn lao tới, đụng thẳng vào Khương Tuệ Ninh.