147. Lời thổ lộ bất ngờ

Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 147 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Rõ ràng tối hôm qua cô còn dặn lòng phải kiềm giữ trái tim, tránh xa chuyện tình cảm, nhưng sao người đàn ông này lại có thể khiến cô rung động như thế?
“Vừa rồi anh nói không có bất cứ ai… Có phải theo cách hiểu của em không?”
Khương Tuệ Ninh tiếp thu trọng điểm rất nhanh, vừa đỏ mặt đã lập tức truy hỏi hàm ý trong lời của anh. Dẫu chỉ cảm động trong chốc lát, nhưng đó là cô.
Quý Thần Nham vốn rất thẳng thắn, thành thật. Nếu đã quyết định nói ra, anh sẽ không giấu giếm điều gì.
“Đúng, Phùng Giai và anh không có quan hệ gì, nhưng cô ta lại có quan hệ với gia đình Quý.”
Nghe được tin này, Khương Tuệ Ninh không thể nói là không sợ hãi, nhưng điều khiến cô kinh hãi nhất chính là Quý Thần Nham lại nhẹ nhàng nói với cô như thế.
Bởi vì chuyện Quý Tử Thư là con của anh vốn đã được mọi người công nhận. Nếu theo lời anh nói, thì Tử Thư không phải là con của anh.
“Tử Thư có biết không?”
“Việc này, ngoài anh, Phùng Giai và một vài người liên quan ở Kinh Thị, chẳng ai biết. Bây giờ có thêm cả em.”
Quý Thần Nham không che giấu chút nào, tiếp tục nói: “Trước kia anh tưởng Phùng Giai sẽ không xuất hiện nữa, cô ta cũng không quan trọng nên anh không nói cho em biết. Nhưng giờ cô ta lại xuất hiện, Khương Tuệ Ninh, anh không muốn em phải khổ sở vì bất cứ hiểu lầm nào. Giữa anh và cô ta chưa từng xảy ra chuyện gì, em muốn biết bất cứ điều gì, cứ hỏi anh, anh sẽ không giấu giếm. Bởi vì em là vợ của anh.”
“Tối qua không nói, trước hết là do đã quá khuya, thứ nữa là tối qua tâm trạng khá thoải mái, thật sự không muốn nhắc đến người và chuyện không vui.”
Khương Tuệ Ninh bị anh ôm chặt, tư thế của hai người rõ ràng rất âu yếm, nhưng lại đang bàn luận những vấn đề vô cùng nghiêm túc.
Cô không hỏi lại nữa, nói tiếp mấy chuyện bát nháo rất hấp dẫn người khác, nhưng khi người ta kể xong, cô lại cảm thấy chẳng còn hứng thú.
“Có định để Tử Thư biết không?”
Quý Thần Nham nghĩ Khương Tuệ Ninh sẽ hỏi rốt cuộc Tử Thư là con của ai, hoặc tại sao anh lại nuôi Tử Thư như con ruột. Không ngờ cô chỉ hỏi có định để Tử Thư biết hay không.
“Không.”
Khương Tuệ Ninh gật đầu đồng tình. Có thể thấy, cậu bé Quý Tử Thư đặc biệt mong mỏi về gia đình. Phải biết rằng mình không phải là ruột thịt, cô không thể tưởng tượng nổi cậu bé sẽ cảm thấy thế nào.
Hơn nữa, cô cũng không muốn vô tình phá vỡ bí mật mà người khác đã giấu giếm bao năm.
Nhưng Quý Thần Nham lại tiếp tục hỏi cô: “Khương Tuệ Ninh, cảm thấy tủi thân không?”
Nếu cô tủi thân, anh sẽ bồi thường cho cô như thế nào?
Tủi thân? Thật ra, Khương Tuệ Ninh không cảm thấy như vậy.
Nhưng anh hỏi vậy có ý gì? Muốn nghe cô trả lời tủi thân hay không tủi thân?
“Tủi thân thì sao?”
Lúc này, Khương Tuệ Ninh trở nên sắc sảo, cô cũng biết vặn lại.
Quý Thần Nham định nói rằng chỉ cần không ly hôn, cô có thể đưa ra bất cứ yêu cầu nào.
“Vậy em muốn gì?”
Quý Thần Nham không hổ danh là Quý Thần Nham, nói thẳng thì thẳng, chơi tâm cơ thì chơi, lại vứt vấn đề này sang cho Khương Tuệ Ninh.
Khương Tuệ Ninh nhận thấy chút thủ đoạn của mình không đủ để đối phó trước mặt anh, liền hỏi thẳng: “Thủ trưởng, anh còn giữ một tòa tứ hợp viện chứ?”
Quý Thần Nham hừ cười, ánh mắt hài hước nhìn cô: “Có để lại cho con anh một căn, em muốn sao?”
Khương Tuệ Ninh nhìn anh, biết ngay gia sản của Quý Thần Nham tựa như bọt biển.
“Muốn.”
Cuối cùng, Quý Thần Nham cũng buông cô ra, giọng trầm ấm vang bên tai cô: “Cho em tất.”
Vô cớ, Khương Tuệ Ninh lại có được một tòa tứ hợp viện. Cô cảm thấy mình quá giàu có, cả người không khỏi mang tâm trạng lâng lâng.
Ngay cả khi tuyết rơi ngập trời cũng không thể ngăn cô bước ra ngoài, lần đầu tiên chủ động muốn đi mua đồ ăn cùng dì Lưu.