5. Chương 5: Gặp gỡ người giúp việc

Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi!

Chương 5: Gặp gỡ người giúp việc

Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Cháu Khương, mau ngồi xuống ăn sáng đi, tôi đã cố nấu món ăn theo khẩu vị miền Nam cho cháu, cháu mau nếm thử xem có hợp khẩu vị không nhé”.
“Cảm ơn dì Lưu”. Khương Tuệ Ninh không quen dì bảo mẫu, nhưng trong sách từng nhắc đến dì giúp việc họ Lưu, cách đây mười mấy năm được cha chủ nhà thuê đến chăm sóc cho cậu chủ khi còn nhỏ, và làm việc từ đó cho đến tận bây giờ.
Trong sách, kết cục của bà ấy còn tốt hơn cả cô, sau khi cậu chủ thành đạt đã tìm đến dì Lưu, bởi vì bà không có con cháu nên chính là cậu chủ đã lo việc dưỡng lão và ma chay cho bà.
Khương Tuệ Ninh không hiểu nổi tại sao cậu chủ có thể chăm lo cho một dì giúp việc, còn người mẹ kế trên danh nghĩa như cô lại chỉ đáng sống khổ hạnh cả đời nhỉ?
Nhưng hiện tại chuyện này chưa vội, cứ từ từ tìm hiểu.
Cô nhớ trong sách viết dì Lưu là người thành thật chăm chỉ, kết hợp với việc bà sợ cô đói chết, kiên trì gọi cô ra ngoài ăn cơm thì chắc chắn là người tốt bụng, nên khi nói chuyện với dì Lưu, khóe miệng cô cũng hơi mỉm cười.
Nhìn theo dì Lưu bước vào bếp, Khương Tuệ Ninh mới quay đầu lại, vừa lúc gặp ánh mắt tìm tò mò của Quý Tử Thư.
Không hổ là nam chủ của cuốn sách? Ánh mắt sắc lạnh đó không nên xuất hiện trên một đứa trẻ mười lăm tuổi.
Nhưng diện mạo cậu ấy vẫn chưa bắt kịp ánh mắt, da trắng mịn, gương mặt sạch sẽ, đôi mắt to tròn, con ngươi đen láy, môi hơi mím, còn có hai má lúm đồng tiền nhạt, dáng vẻ môi hồng răng trắng này đâu có hung dữ lạnh lùng như trong sách viết, rõ ràng vẫn là một chú cún con đáng yêu.
Đáng yêu đến mức người ta muốn giơ tay xoa xoa cái đầu bông xù của cậu ấy.
Nhưng Khương Tuệ Ninh phải kiềm chế.
Xưa nay việc ở chung giữa mẹ kế và con riêng luôn là vấn đề nan giải, dù thân thiện hay lạnh nhạt đều dễ khiến người khác bàn tán, huống chi hiện tại cô và con riêng chỉ kém nhau ba tuổi.
Nói sao thì tạm thời cô vẫn nên giữ bình tĩnh, địch không động ta không động, đợi đến khi địch ra chiêu rồi ta sẽ ứng phó.
Khi Khương Tuệ Ninh nhìn Quý Tử Thư thì đối phương cũng đang nhìn cô.
Đến khi nhìn rõ bộ dạng người mẹ kế thì trong lòng Quý Tử Thư vẫn nhịn không được xem thường lão Quý một chút, ngày thường một bộ không gần nữ sắc, hóa ra chỉ là không dám tiếp cận phụ nữ xấu xí mà thôi.
Nhưng ngay sau đó trong lòng cậu lại có chút lo lắng, lão Quý tìm cho cậu người… mẹ kế này, trừ đẹp ra thì thực sự quá trẻ tuổi, nhìn có vẻ còn nhỏ hơn cả cậu, thật sự đủ mười tám tuổi sao?
Quý Tử Thư nghĩ như vậy, cũng không tự chủ được mà hỏi ra miệng: “Dì tròn 18 tuổi chưa?”
Khương Tuệ Ninh:…