Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi!
Chương 55: Bữa cơm im lặng
Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm nay vì phải kéo dài thêm chút thời gian, nên nhìn đồ ăn cũng chẳng thấy ngon được bao nhiêu.
Khương Tuệ Ninh thoáng nhìn qua, lòng đầy chút ghét bỏ.
"Em đã đưa phương pháp rồi mà dì Lưu vẫn cứ làm thế." Khương Tuệ Ninh nói xong còn thêm, "Cái bếp ga trong nhà em chẳng biết dùng, toàn phải nhờ dì Lưu giúp đỡ."
Quý Thần Nham thấy cô vội vàng gạt đi như vậy, liền nhướng mày. Anh không bận tâm đến lời nói của cô, bởi cưới cô về không phải để cô nấu cơm. Dù cô có thể nấu hay không cũng không quan trọng.
Vừa chạy nhảy như vậy, mệt mỏi đã hết nhưng bụng lại càng đói.
Anh ngồi xuống bắt đầu ăn cơm, rồi vô tình lấy chiếc trà sữa mà Khương Tuệ Ninh đưa đến nhấp nháy uống một ngụm.
Không quá ngọt, nhưng vị trà đậm đà, hương vị cũng tạm chấp nhận được.
Khương Tuệ Ninh ngồi bên cạnh, chống cằm bằng hai tay nhìn Quý Thần Nham ăn cơm.
Anh ăn rất lịch thiệp nhưng không chậm chạp.
Anh cũng không kén chọn, như thể món nào đối với anh cũng đều hợp khẩu vị.
Cô cuối cùng cũng hiểu vì sao lần đầu nhìn thấy Quý Thần Nham, cô có cảm giác anh giống như một hòa thượng trong truyện manga anime vậy. Bởi hầu như anh không biểu lộ bất cứ sở thích nào của mình, cũng như có thể dừng hết mọi dục vọng của bản thân lại.
Cảm giác cấm kỵ mạnh mẽ vô cùng nặng nề.
Hoàn toàn xứng đáng với khuôn mặt vô dục vô cầu ấy, đây chẳng phải là cấm dục sao?
Sau khi Quý Thần Nham ăn xong, không còn nghe thấy Khương Tuệ Ninh nói gì nữa, anh cảm thấy hơi bất thường. Anh đã quen với những âm thanh ríu rít của cô bên cạnh rồi. So với bây giờ, hình như anh đã trở về như trước đây vậy.
"Sao lại không nói gì?"
Bỗng nhiên bị gọi tên, Khương Tuệ Ninh chợt tỉnh, định nói chuyện gì đây? Định muốn sờ bụng anh nhưng lại sợ anh nổi giận.
Thấy ánh mắt như chất vấn của anh, Khương Tuệ Ninh đỏ mặt, không cần nói cũng biết biểu tình của cô lúc này như thể phải chịu bao nhiêu uất ức. "Em không dám nói, sợ sẽ chọc giận anh."
Cô nói xong liền đứng im, đưa mắt nhìn anh. Trên mặt anh có vẻ lạnh nhạt nhưng hình như cũng thoáng hiện chút áy náy.
Cô muốn chính là kết quả như vậy, bởi anh không tin cô bị vấp ngã trong không khí.
Cuộc sống vốn không dễ dàng, hầu như đều phụ thuộc vào khả năng diễn xuất cả. Đem nhân vật diễn thành chính mình, đem bản thân mình diễn thành người mất trí nhớ, cô cũng không tin có người nào ý chí sắt đá như vậy.
Quả nhiên, biểu cảm của anh tuy không thay đổi nhiều nhưng cô có thể nhìn ra cơ bắp của anh đã hoàn toàn thư giãn, giọng điệu nhàn nhạt: "Tôi không tức giận."
Quý Thần Nham vốn đang nghĩ anh sẽ dạy dỗ cô, cô gái nhỏ đã rụt rè, chắc chắn cô sẽ không dùng câu 'hai người là vợ chồng' để ngăn anh, cũng sợ lời nói quá sẽ tổn thương đến cô.
Khương Tuệ Ninh vừa thấy thế liền biết bản thân chỉ cần tỏ ra ủy khuất sẽ thu phục được anh, cô lập tức lùi một bước rồi muốn tiến thêm, tấn công khi sắt còn nóng.
Một người lão luyện như Quý Thần Nham, có thể buông xuôi cảm xúc như vậy không nhiều, thế mà giờ đây lại không chạy nhanh một chút biến thành nô lệ mà ca hát.
"Anh có tức giận, anh vừa rồi còn véo mặt em, hung dữ với em như vậy." Khương Tuệ Ninh nức nở, "Người ta còn nghĩ anh bận không thể về nhà, còn cực khổ chuẩn bị đồ ăn đem đến đây cho anh, không cảm ơn một câu thì thôi, em nói em bị vướng ngã cứ mặc kệ đi, anh lại còn nghi ngờ người ta, có người làm chồng như vậy sao?"
Vốn định giả vờ khóc để thêm phần cảm xúc, nhưng không ngờ nước mắt liền trào ra, cô cũng không thể kìm chế được, chỉ có thể nước mắt, nước mũi ròng ròng mà khóc, thật sự khi khóc như vậy tốn rất nhiều sức lực.
Hóa ra khóc có thể hao tổn thể lực như vậy? Đúng là giải Oscar thật không dễ lấy.