Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhưng xe vừa dừng, Trần Huy đã vội vàng xuống xe, tiến đến gần hai người: “Anh Khương đi mua đồ cùng Tử Thư à?” Nói rồi, anh ấy tiến tới giúp Tử Thư xách đồ trong tay.
“Cảm ơn anh Trần, tôi tự xách được.” Quý Tử Thư cũng không đưa đồ cho anh ấy.
Anh Trần mỉm cười thu tay lại, lúc này Quý Thần Nham cũng đã xuống xe.
Khương Tuệ Ninh nhìn thấy anh, vội chạy đến hai bước: “Anh đã về rồi.” Vì cô đang nhai kẹo hồ lô trong miệng nên đã bị sặc một chút.
Quý Thần Nham thấy sắc mặt cô đã hồng hào, chắc là đã hết cảm: “Nuốt thức ăn vào rồi hãy nói chuyện.”
Khương Tuệ Ninh vội vàng nhai vài cái rồi nuốt hết kẹo hồ lô trong miệng, sau đó mở miệng gần sát vào mặt anh: “Em đã nuốt xong rồi.”
Quý Thần Nham nhìn cô, sau đó ánh mắt lại hướng về Quý Tử Thư.
Quý Tử Thư tiến tới gọi: “Cha.”
“Lên xe về nhà trước.” Quý Thần Nham nói.
Quý Tử Thư lên xe trước, cậu ngồi ở ghế cạnh cửa sổ, tiếp theo Quý Thần Nham lên xe, sau đó anh kéo Khương Tuệ Ninh lên xe.
Anh Trần giúp đóng cửa rồi mới lên ghế phụ.
Lúc mới lên xe, mọi người đều im lặng, không khí chợt trở nên tĩnh lặng.
Khương Tuệ Ninh là người thích nói chuyện, bầu không khí như vậy làm cô thấy khó chịu. Cô nhớ ra mình đã mua cho Quý Thần Nham một chiếc khăn quàng cổ, vội nói với Quý Tử Thư: “Tử Thư, mau lấy chiếc khăn quàng cổ của cha cậu ra.”
Sau đó cô ngẩng đầu nhìn Quý Thần Nham: “Hôm nay em mua cho anh một chiếc khăn quàng cổ bằng len cừu.”
Đúng lúc này Quý Tử Thư lấy ra chiếc khăn quàng cổ màu đen, Khương Tuệ Ninh nhận lấy không một lời hỏi đã quấn lên cho Quý Thần Nham.
“Anh thật hợp với màu đen trông rất đẹp trai.”
Chỉ có một mình Khương Tuệ Ninh hớn hở trên xe.
Tài xế phía trước liếc nhìn qua gương chiếu hậu rồi tiếp tục tập trung lái xe. Anh Trần định nói vài câu nhưng thấy lãnh đạo phía sau vẫn chưa lên tiếng, nên anh quyết định làm một mỹ nam trầm lặng.
Quý Tử Thư liếc nhìn, định quay đầu tiếp tục nhìn ra cửa sổ thì bị Khương Tuệ Ninh chặn lại: “Tử Thư, cậu thấy có đẹp không?”
Quý Tử Thư như bị điểm danh ở trường, khô khan đáp một câu: “Đẹp.”
“Anh thấy thế nào? Em thấy màu đen rất hợp với anh.”
Thật ra, Khương Tuệ Ninh rất tự tin vào gu thẩm mỹ của mình.
Quý Thần Nham cúi đầu nhìn chiếc khăn quàng cổ Khương Tuệ Ninh đang quấn cho mình, đôi mắt đen nhìn cô: “Của Tử Thư cũng mua hôm nay?”
Khương Tuệ Ninh nhướng mày cười vui vẻ, nụ cười mang chút nghịch ngợm: “Đúng vậy, mua cho cả hai cha con, quá hợp luôn.”
Cô nhìn Quý Thần Nham rồi lại quay sang nhìn Quý Tử Thư, thầm nghĩ: Ôi, chồng đẹp trai thế này, con trai đẹp trai thế nào đều là của mình.
Thật sự cảm giác thành tựu.
Trên gương mặt lạnh lùng của Quý Thần Nham thoáng hiện nét hiền hòa, anh quay đầu nhìn Quý Tử Thư: “Thật rất hợp.”
Lúc này anh Trần cũng vội vàng nói: “Chị Khương thật biết chọn, chiếc khăn quàng cổ quá hợp với lãnh đạo, của Tử Thư cũng đẹp lắm.”
Vài người về đến nhà đã qua hơn bốn giờ.
Bà Lưu thấy cả nhà cùng về, cuối cùng cũng cảm thấy không khí gia đình, bà vội cười: “Anh Quý đã về rồi? Không trách sáng nay chị Khương lại cầm nửa gốc nhân sâm xuống bảo tôi hầm canh gà.”
Khương Tuệ Ninh lấy nhân sâm xuống vì cô bị cảm mấy ngày mới khỏi, trách hôm đó nhân sâm ít không hiệu quả, nên lần này cô trực tiếp cắt nửa gốc.