**Bước Chân Trên Chuyến Tàu Định Mệnh** Cuộc đời của Hoắc Kiêu Hàn vốn bình lặng, cho đến cái ngày định mệnh ấy trên chuyến tàu về quê. Một cô gái xinh đẹp, đôi môi đỏ mọng như hoa đào, hơi thở thơm ngát như hoa lan, vô tình ngã vào lòng anh. Bàn tay nhỏ trắng nõn của cô chạm nhẹ vào vùng bụng cứng rắn của anh, khiến Hoắc Kiêu Hàn rung động trong chốc lát. Nhưng niềm rung động ấy nhanh chóng biến thành sự thất vọng tột độ khi anh nhận ra: cô chính là người đàn ông cậy gia thế, từng khiến anh phải khước từ và oán hận. Một kẻ đỏng đảnh, ham mê danh vọng, từng gây ra không biết bao nhiêu phiền toái cho gia đình anh. Từ đó, mỗi lần nhớ đến đôi bàn tay mềm mại ấy, Hoắc Kiêu Hàn lại cảm thấy cơ thể như bị thôi thúc, đêm đêm trằn trọc không yên. --- **Tô Uyển: Nữ Phụ Đỏng Đảnh Và Ác Độc** Tô Uyển là nhân vật phản diện trong một tiểu thuyết cổ đại, mang trong mình sự kiêu ngạo và tính khí thất thường. Vốn là kẻ có quá nhiều “phốt” không thể tẩy xóa, cô quyết tâm tránh xa Hoắc Kiêu Hàn, tập trung ôn thi đại học. Thế nhưng, dù cô có chạy đến đâu, Hoắc Kiêu Hàn vẫn theo sát, quản thúc, giáo huấn từng li từng tí. Mỗi lần gặp anh, cô lại cảm thấy như bị dằn vặt, như bị tước đoạt mọi tự do. Rồi một ngày, sau khi giúp cô họp phụ huynh, Hoắc Kiêu Hàn cầm trên tay bức thư cô viết về nhà, nói rằng mình đã tìm được đối tượng yêu đương. Với ánh mắt lạnh lùng, đôi mắt đỏ ngầu đầy sự điên cuồng và áp bức tột cùng, anh đã ấn cô lên bức tường trong trường học, tuyên bố: “Uyển Uyển, trước kỳ thi đại học không được phép yêu đương. Nếu muốn yêu, chỉ có thể là ta.”