La Tiếu xuyên không, mang theo dị năng cùng thân phận của một tiểu đáng thương… tưởng chừng cuộc đời cô sẽ mãi chịu sự khinh rẻ, ai dè lại nhận được món quà trời cho: một không gian riêng đầy quyền năng. Nhưng trời không chiều người, cô còn xuyên luôn vào một cuốn tiểu thuyết, trở thành vai nữ chính mang vận mệnh bi thảm. Thế nhưng La Tiếu không chịu khuất phục. Đã có dị năng trong tay, có không gian tự do, cô khẳng khái tuyên bố: “Tôi không cần dựa vào ai!” Ấy vậy mà, từ trong thôn quê lặng lẽ, một đại lão tuy tật nguyền nhưng tính tình kỳ lạ lại đưa đến cho cô vô vàn sự giúp đỡ. La Tiếu chỉ nhếch môi cười: “Thôi thì, ôm đùi tìm nơi dựa cũng không hề tệ.” Cứ nhìn nàng kiều thê kia muốn dưỡng thành, nhìn La Tiếu thì thấy một cuộc đời thoải mái, tự tại… Và câu chuyện về một nữ cường bản lĩnh, tự tay viết lại số phận mình, chính thức bắt đầu.