Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu Hot
Chương 15: Áp lực từ giáo viên chủ nhiệm và cha
Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu Hot thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Sao, chị lại đồng ý để con gái mình điền nguyện vọng như vậy sao?” Lưu Tuệ cau mày, rõ ràng là không hài lòng với phản ứng của Tôn Dung Phương. Chẳng lẽ vị phụ huynh này không thèm nghe lời giáo viên sao?
“Tất nhiên con bé có thể quyết định trường mà nó muốn học.” Tôn Dung Phương nói. Điều này nghe có vẻ rất hợp lý, cha mẹ tôn trọng mong muốn của con cái. Thế nhưng, điều đó lại khiến Lưu Tuệ vô cùng tức giận.
Lưu Tuệ đứng lên: “Tôi đã hiểu ý của chị rồi. Tôi đến đây là để nói rõ với gia đình. Nếu điểm thi Đại học của em ấy không đạt đủ điểm của Hiệp hội Y khoa Quốc gia, mà em ấy lại không chịu điền nguyện vọng vào các trường cao đẳng và đại học khác, thì đó không còn là trách nhiệm của giáo viên chúng tôi nữa. Dù sao thì tôi cũng đã nói đi nói lại với chị rằng điểm của em ấy chỉ có thế, và em ấy chắc chắn không thể thi đỗ Đại học Y khoa Thủ đô được.”
“Lỡ như con bé có thể thi đỗ thì sao…?” Tôn Dung Phương hỏi giáo viên với đôi môi run rẩy.
“Cái gì!? Tôi đã nói em ấy không thể thi đỗ, chị không nghe rõ sao?” Tôn Dung Phương bị sự tức giận của cô giáo chủ nhiệm làm cho choáng váng cả đầu óc. Kỳ thi Đại học còn chưa diễn ra, làm sao có thể chắc chắn một mực rằng con gái bà không thể thi đỗ chứ?
“Tóm lại, em ấy không thể đỗ được Hiệp hội Y khoa Quốc gia, và cuối cùng cũng chẳng có trường đại học nào nhận em ấy. Điều này thực sự không còn là trách nhiệm của giáo viên và nhà trường nữa. Nhưng với tư cách là giáo viên chủ nhiệm, tôi cũng đã có kinh nghiệm dạy dỗ rất nhiều học sinh rồi. Tôi nói lời này thật lòng, chị muốn bồi dưỡng một bác sĩ trong hoàn cảnh gia đình như thế này hoàn toàn là si tâm vọng tưởng. Nếu chị không phải là bác sĩ thì không thể giúp gì cho em ấy được, liệu trong tương lai em ấy có thể tìm được ai giúp đỡ mình để được ở lại bệnh viện thành phố chứ?”
“Chị họ tôi làm việc trong bệnh viện…”
“Chị họ ư, họ hàng thân thích xa xôi như vậy có thể giúp được gì cho con gái chị sao?”
Tạ Uyển Doanh ở bên trong nghe thấy không nhịn được cười khẽ một tiếng. Cô giáo chủ nhiệm này cũng coi thường cô, giống hệt như suy nghĩ của dì họ vậy.
Tôn Dung Phương cảm thấy bực bội. Kể từ khi bà trở về từ nhà của chị họ vào tối hôm qua, bà đã cảm thấy rằng Chu Nhược Mai căn bản không hề có ý định giúp đỡ người cháu họ này.
“Được rồi, cứ như vậy nhé. Tôi không biết gia đình chị bên trong thế nào, không biết tự lượng sức mình, khó trách gia đình lại hỗn loạn như thế này.” Lưu Tuệ lắc đầu, rồi bước ra khỏi nhà cùng với chiếc cặp đựng công văn.
“Mẹ, uống nước này đi.” Tạ Uyển Doanh rót một cốc nước đã đun sôi ra cho mẹ uống. Sau khi nhận lấy cốc nước con gái đưa, Tôn Dung Phương đang suy nghĩ về việc hỏi con gái rằng liệu con bé có thực sự điền nguyện vọng vào trường đại học hàng đầu đó không.
“Này!” Một tiếng kêu to đột ngột ở cửa làm gián đoạn cuộc nói chuyện của hai mẹ con. Hai người quay lại thì nhìn thấy Tạ Trường Vinh đã trở về.
Tạ Trường Vinh xông vào nhà, mắng vợ trước: “Nghe nói giáo viên chủ nhiệm của Doanh Doanh đến nhà chúng ta hả? Bà tiếp đón người ta thế nào mà để giáo viên của Doanh Doanh tức giận đến vậy? Lão Ngô nhà bên cạnh đã kể lại hết đấy!” Vào thời đại này, việc đắc tội với giáo viên là một việc rất nghiêm trọng, nên bà con hàng xóm truyền tai nhau, ai cũng biết chuyện.
“Không, không có gì.” Tôn Dung Phương giải thích với chồng: “Giáo viên chủ nhiệm của Doanh Doanh đến đây chỉ để giải thích về vấn đề điền nguyện vọng vào Đại học của con bé thôi.”
“Ba nghe nói con không nghe lời thầy cô, cũng không nghe lời ông nội. Con muốn học trường y nên không đăng ký trường sư phạm hay trường nào khác, chuyện này là sao?” Tạ Trường Vinh quay đầu lại, chỉ thẳng vào mặt con gái nói. Con gái đi học trường sư phạm thì vừa có tiền sinh hoạt phí lại được miễn học phí, thật tốt biết bao. Các chuyên ngành khác không có những quyền lợi này đâu.
“Học sư phạm đi.” Tạ Trường Vinh dỗ dành con gái: “Con đừng gây thêm chuyện phiền toái, gia đình không có tiền cho con đi học đâu!”