167. Chương 167: Thành công trong gang tấc

Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu Hot thuộc thể loại Linh Dị, chương 167 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Nói cho tôi biết, có thấy bọt khí trong ống tiêm không?” Bác sĩ Kim hỏi lớn.
Triệu Triệu Vĩ đứng trân trân nhìn, tay Tạ Uyển Oánh cầm kim tiêm đâm vào da bệnh nhân. Kim tiêm càng đâm sâu, chính anh ta cũng cảm thấy khó thở, chỉ sợ máu sẽ phun ra ngay lập tức.
Khoan đã, không có máu, mà là bọt khí.
Nước muối sinh lý trong ống tiêm đang sủi bọt.
“Có, có bọt khí, giáo sư!” Triệu Triệu Vĩ thét lên.
“Tốt quá, tốt quá, có bọt khí là tốt rồi.” Bác sĩ Dương đưa mu bàn tay lên sờ trán, phát hiện trán mình đã ướt đẫm mồ hôi từ lúc nào không hay.
“Đừng để cô ấy đâm kim sâu thêm nữa.” Bác sĩ Kim dặn dò.
“Không có, cô ấy không đâm xuống nữa, đang... đang rút kim tiêm ra...” Triệu Triệu Vĩ nhìn theo, nhưng dường như không hiểu lắm thao tác của Tạ Uyển Oánh.
Cô ấy muốn rút lõi kim ra, chỉ để lại ống dẫn bên ngoài. Bác sĩ Dương và những người khác đều nghĩ vậy. Phó Hân Hằng vừa mới nói, cô bé này vậy mà đã làm được rồi.
Phó Hân Hằng không nói gì, đôi mắt đen láy khẽ nheo lại, vẫn luôn cẩn thận lắng nghe âm thanh từ đầu dây bên kia.
Bác sĩ Dương, bác sĩ Lâm và bác sĩ Kim lại gần, căng tai lắng nghe. Từ điện thoại truyền đến tiếng thở của bệnh nhân. Có, vừa rồi gần như không còn tiếng thở nữa, giờ lại có rồi. Đã hồi phục, bệnh nhân đang thở.
Ôi chao, ôi chao, Bác sĩ Kim ra sức quạt cho bản thân. Lúc nãy bà cũng sắp nghẹt thở, giờ thì có thể thở phào nhẹ nhõm rồi.
“Băng dính, băng dính! Lấy băng dính, nhanh giúp cô ấy cố định!” Bác sĩ Dương sốt ruột, thét vào điện thoại.
“Đừng ngẩn người ra, tiểu Triệu!” Bác sĩ Kim hét lên với học trò của mình.
Triệu Triệu Vĩ nhờ cảnh sát cầm điện thoại, còn mình thì đi lấy băng dính.
Hai cảnh sát cũng căng thẳng đến mức mồ hôi tay nhễ nhại.
Ống dẫn và van một chiều đã được cố định bằng băng dính. Triệu Triệu Vĩ thở phào nhẹ nhõm, quay đầu lại, phát hiện bệnh nhân đang mở to mắt nhìn mình, anh ta hơi đỏ mặt.
Chàng trai trẻ tỉnh lại nhìn hai bác sĩ trẻ trước mặt. Sắc mặt tái nhợt nhưng cậu lại nở nụ cười, như muốn nói: Tôi được cứu rồi, bác sĩ.
Tạ Uyển Oánh tháo khẩu trang và găng tay xuống không dám chậm trễ một giây phút nào. Cô điều chỉnh lượng oxy cho bệnh nhân, rồi cầm ống nghe để kiểm tra phổi bệnh nhân.
Từ đầu dây bên kia điện thoại, giọng nói lạnh lùng của vị giáo sư kia lại vang lên: “Nói cho tôi biết, xác định độ sâu của mũi kim cô vừa chọc vào.”
“Bệnh nhân rất gầy, tôi chọc vào khoảng bốn centimet.”
“Được rồi. Lập tức đưa cậu ấy về bệnh viện, chú ý tư thế của bệnh nhân, đừng để ống bị lệch vị trí. Giữ liên lạc.”
Vị bác sĩ lớn của Quốc Hiệp ra lệnh, viên cảnh sát lái xe lập tức trở lại vị trí lái. Vì bệnh nhân chỉ có thể nằm ngang, nên trên ghế sau chỉ có một mình Tạ Uyển Oánh chăm sóc bệnh nhân. Triệu Triệu Vĩ xách hộp cấp cứu ngồi vào ghế phụ. Một cảnh sát khác lên chiếc xe cảnh sát chi viện đến.
Xe cảnh sát hú còi lúc này cần phải lái thật nhanh và thật êm.
Nghe thấy tiếng xe bên kia khởi động lại, nhóm giáo sư trong văn phòng bác sĩ cảm thấy như có thể tạm thời thở phào nhẹ nhõm được rồi.
Phó Hân Hằng ngồi bên điện thoại không nhúc nhích, vì chính anh đã nói muốn giữ liên lạc với đầu dây bên kia. Anh quay đầu nói với bác sĩ Dương: “Anh lên khoa Ngoại tim chuẩn bị giường bệnh, đó là bệnh nhân tứ chứng Fallot.”
Bác sĩ Dương gật đầu, lên lầu để sắp xếp giường bệnh ở khoa Ngoại tim. Bệnh nhân này nhập viện trong tình trạng nghiêm trọng như vậy, không chừng đêm nay sẽ phải phẫu thuật lồng ngực.
Bác sĩ Kim và bác sĩ Lâm nhìn nhau, rồi đi ra ngoài để xem bệnh nhân của mình. Khi hai người đi ra ngoài, họ liếc nhìn đồng hồ.