Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu Hot
Gặp Lại Bác Sĩ Tào Dũng
Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu Hot thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cúp! Tiếng điện thoại đột ngột ngắt kết nối khiến Tạ Uyển Doanh sững sờ, tỷ họ của cô làm sao vậy?
Chu Nhược Mai nghĩ tới nghĩ lui, không thể nào tin được Tạ Uyển Doanh lại có thể đi chạy bộ sau khi thi xong.
Sau khi Chu Nhược Mai tắt điện thoại của em họ, bà liền ngồi ngây người ra đó, nhìn chằm chằm chiếc điện thoại một lúc lâu.
Vốn định dội một gáo nước lạnh vào đầu em họ, nhưng không thành. Chu Nhược Mai cắn răng nói: "Ta sẽ chờ xem muội trở thành bác sĩ như thế nào!"
Không thể nào, tuyệt đối không thể! Một đứa con gái yếu ớt, gia đình không có điều kiện lại muốn trở thành nữ bác sĩ phẫu thuật tim mạch đầu tiên của cả nước? Điều này là không thể nào!
Sau khi thi xong, Tạ Uyển Doanh cảm thấy tâm trạng vô cùng thoải mái.
Đúng lúc mùa hè, buổi tối có gió mát tương đối dễ chịu, nên cô đã chạy bộ dọc theo con sông nhỏ cạnh nhà.
Nhận thấy đôi giày vải không thích hợp để chạy, Tạ Uyển Doanh thầm nghĩ phải tìm cách đi làm càng sớm càng tốt để có tiền mua một đôi giày chạy bộ.
Cô vừa đi vừa chạy, vô tình lại chạy đến bệnh viện của tỷ Chu Nhược Mai.
Bây giờ nghĩ lại mới thấy, thật ra nhà dì họ cách nhà cô cũng không xa lắm. Dù sao cũng là cùng một thành phố, mà thành phố này lại nhỏ đến mức chỉ cần đi bộ một tiếng là có thể đi hết rồi.
Lẽ ra cô phải đoán được suy nghĩ của dì họ từ lâu rồi mới phải.
Tạ Uyển Doanh trong lòng thở dài, cảm thấy kiếp trước cô và mẹ mình thật ngốc nghếch.
Có một chiếc ô tô đang dừng ở lối vào bệnh viện. Tạ Uyển Doanh đứng sau cột đèn, thấy không có việc gì làm liền đứng nhìn cho đỡ chán. Bỗng cô thấy vị bác sĩ đẹp trai mà cô đã gặp ở phòng cấp cứu lần trước.
Vị bác sĩ ấy không nhìn thấy cô, đang cùng một đám người nói chuyện: "Bác sĩ Tào, khi nào thì chúng tôi có thể đến thủ đô tìm anh?" Một nhóm các bác sĩ trẻ vây quanh Tào Dũng líu ríu như bầy chim sẻ nhỏ.
Ở đó có thực tập sinh, cũng có một vài bác sĩ nội trú trẻ tuổi.
Một đám người với ánh mắt như những người hâm mộ đang theo đuổi thần tượng, nhìn chằm chằm Tào Dũng. Cảnh tượng này khá quen thuộc với Tạ Uyển Doanh. Cô chỉ cần nhìn thoáng qua là biết rằng vị bác sĩ đẹp trai này hẳn là rất tài giỏi.
Trưởng khoa Ngoại thần kinh đi ra, đúng lúc thấy cảnh này. Ông gọi nhóm bác sĩ trẻ lại và nói: "Được rồi, được rồi, đừng làm phiền bác sĩ Tào nữa. Mấy cô cậu thì đến thủ đô làm gì?"
"Bác sĩ Vu, họ có thể đến chỗ tôi chơi, miễn là không cần tới bệnh viện. Tôi có thể mời họ đi ăn thịt cừu quay sốt tiêu đen." Tào Dũng vừa nói vừa vén tóc mái trên trán mình.
Nói đến đồ ăn, ai mà chẳng thèm nhỏ dãi? Ngay cả trưởng khoa phẫu thuật thần kinh cũng hỏi: "Chẳng phải thủ đô nổi tiếng nhất với món thịt heo xé phay sốt Bắc Kinh sao?"
"Không, không. Thịt heo sao sánh nổi với món này. Dù sao, món ăn yêu thích của tôi là thịt cừu quay gần bệnh viện của chúng tôi." Tào Dũng nói với họ.
Thấy đã sắp hết giờ giải lao, trưởng khoa Vu yêu cầu bọn họ quay lại bệnh viện trước, rồi khoác vai Tào Dũng đích thân đưa anh lên xe, nói: "Lần này cảm ơn cậu rất nhiều."
"Đừng khách sáo như vậy, trưởng khoa."
"Cậu đã mang kiến thức của mình đến và giúp bệnh viện chúng tôi mở mang tầm mắt. Điều quan trọng nhất là cậu đã khơi dậy mong muốn tìm tòi và học hỏi của các bác sĩ trẻ ở đây. Nhân viên y tế của chúng tôi nói rằng họ không nghĩ cậu sẽ có thể điều trị cho bệnh nhân đó…."
Tôi cũng không nghĩ tới, Tào Dũng tự nhủ trong đầu. Nếu không phải được tiểu tiên nữ nhắc nhở kịp thời, chỉ chậm một chút thôi, bệnh nhân sẽ chảy máu nhiều hơn, vậy thì anh sẽ bất lực trên bàn mổ.
Không biết liệu anh có thể gặp lại tiểu tiên nữ trong tương lai hay không? Với suy nghĩ ấy, Tào Dũng bước lên xe và đi đến sân bay để trở lại thủ đô.
Nhìn theo chiếc xe của anh rời đi từ từ, Tạ Uyển Doanh thầm nghĩ rằng anh không phải là bác sĩ trong bệnh viện của dì họ cô.