Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu Hot
Tháo Chỉ Khâu Trong Chớp Mắt
Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu Hot thuộc thể loại Linh Dị, chương 192 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong khi cô quan sát người khác thực hiện thao tác, hai vị sư huynh lại tập trung dõi theo cô, trong đầu hẳn vẫn còn đang suy nghĩ về việc cô nhắm mắt thắt nút trong phòng làm việc lúc nãy.
“Uông Chiêu Hàm, cậu hãy tập trung vào việc mình đang làm.” Bác sĩ nội trú nhắc nhở thí sinh.
Chàng trai căng thẳng đến mức lòng bàn tay vã mồ hôi, chiếc kẹp gắp sợi chỉ khâu trên vết thương, ngón tay cậu run rẩy khiến chiếc kẹp cũng rung theo.
May mắn là sợi chỉ khâu nằm trên da đầu, bệnh nhân không nhìn thấy đầu mình nên cũng không thấy tay cậu ta run. Nếu không, chắc chắn sẽ bị dọa cho hoảng sợ.
Khi gắp sợi chỉ khâu, nếu tay cầm kéo mà run, lưỡi kéo có thể làm tổn thương da đầu. Mồ hôi trên mũi chàng trai túa ra từng giọt, chảy thành hàng.
Cậu càng căng thẳng, tay lại càng run rẩy.
Xoẹt xoẹt xoẹt, cậu ta thử đến ba lần mới cắt được sợi chỉ. Sau đó, dùng kẹp gắp đầu chỉ vừa cắt, nhưng rồi, chiếc kẹp cũng không giữ nổi, hoàn toàn không còn chút sức lực nào.
Bác sĩ nội trú gõ gõ bút lên tờ giấy chấm điểm, biết rằng mọi chuyện đã xong. Anh ta tự hỏi không biết liệu chàng trai này sau khi tốt nghiệp có thể luyện tập để hết run tay được hay không. Về cơ bản, hơn một nửa số sinh viên y khoa bị run tay do căng thẳng, được dự đoán là sẽ không phù hợp với khoa ngoại.
Người ta nói đó là vấn đề tâm lý, chỉ cần điều chỉnh tâm thái là ổn. Thế nhưng, điều chỉnh tâm lý và tâm thái lại là điều khó khăn nhất.
Tào Dũng và Hoàng Chí Lỗi nhìn chàng trai nọ, cảm thấy đây mới là biểu hiện bình thường của một sinh viên y khoa.
So với cậu ta, tiểu sư muội Tạ Uyển Oánh của họ, vừa rồi còn nhắm mắt thắt nút trong khoa ngoại. Đừng nói là run tay, dù trời có sập xuống chắc tay cô cũng chẳng hề rung động chút nào. Chuyện này là sao? Ngay cả hai vị bác sĩ Ngoại Thần kinh như họ cũng không tài nào hiểu nổi.
Ở phía bên kia, chàng trai dự thi căng thẳng đến mức sắp ngất xỉu.
Tào Dũng quay sang nói với tiểu sư muội: “Em đã xem cậu ta thao tác rồi, có muốn thử thay cậu ta không?”
Chỉ còn lại hai đầu chỉ trên vết thương. Có giáo sư ở đây quan sát, cô không cần lo lắng. Tạ Uyển Oánh gật đầu đồng ý.
Nghe vậy, chàng trai thở phào nhẹ nhõm, nhường chỗ, lau mồ hôi và cố gắng bình tĩnh lại. Cậu ta nghĩ cô là thực tập sinh nên chắc sẽ không thực sự làm. Cậu ta có cảm giác các giáo sư đang cho mình thời gian để nghỉ ngơi.
Thay thế vị trí, Tạ Uyển Oánh đeo khẩu trang và găng tay vô trùng, nhận lấy kẹp và kéo từ tay chàng trai, bước đến bên cạnh bệnh nhân, trước tiên cẩn thận quan sát tình trạng vết thương.
Với tư thế như vậy, trong mắt người ngoài, cô có vẻ hơi ngớ ngẩn. Tuy nhiên, các tiền bối ở đây có thể hiểu được, vì cô là thực tập sinh, hẳn là chưa được học qua, chỉ mới xem qua mà thôi.
Không ai ngờ rằng, sau khi quan sát vết thương chừng mấy chục giây, cô đột nhiên quay người, tạm đặt kẹp và kéo vào khay cong vô trùng, lấy tăm bông chấm nước muối sinh lý, làm ẩm lại vết thương, cẩn thận làm ẩm một vài điểm.
Chàng trai đang dự thi nhìn thấy động tác này của cô, trong lòng cảm thấy bất ngờ. Cậu ta quay lại nhìn mấy vị giáo sư lâm sàng, ánh mắt mỗi người đều mang một vẻ khác nhau.
Làm ẩm xong, Tạ Uyển Oánh xoay người, vứt tăm bông vào thùng rác túi vàng. Mọi người đều thắc mắc không biết ai đã chỉ cho cô biết đó là nơi vứt rác thải y tế, điều này chứng tỏ cô có khái niệm về phân khu vô trùng.
Cô lại cầm lấy kẹp và kéo, lần này, việc gắp sợi chỉ trở nên cực kỳ dễ dàng. Rốt cuộc, phần đầu chỉ dính máu khô đã được cô làm ẩm bằng tăm bông và nước muối sinh lý.
Cạch, âm thanh kéo cắt đứt sợi chỉ khâu nghe thật sảng khoái.
Bước cuối cùng, cô dùng kẹp gắp đầu chỉ còn thừa lại, nhanh như chớp. Bệnh nhân cũng chẳng hề nhíu mày, hoàn toàn không cảm thấy gì.
Chỉ với hai động tác, chưa đầy vài giây, phần đầu chỉ còn lại đã được cô gỡ bỏ hoàn tất.
Chàng trai dự thi nhìn thao tác của cô, trong lòng cảm thấy lạnh toát, lạnh thấu xương.