Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu Hot
Bị mắng, cơ hội của Đại sư tỷ
Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu Hot thuộc thể loại Linh Dị, chương 212 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Vâng, thầy Nhậm.” Tạ Uyển Oánh đặt điện thoại xuống, thấy hai sư huynh đang ngồi phía trước quay đầu nhìn mình.
“Viết kiểm điểm à?” Hoàng Chí Lỗi đẩy gọng kính, nói với cô: “Có phải em nên cảm ơn bọn anh vì chưa bắt em viết bản kiểm điểm không?”
Sư huynh lại còn đổ thêm dầu vào lửa. Tạ Uyển Oánh giả vờ giận dỗi đáp: “Về đến nơi, em sẽ chép mấy bản kiểm điểm, ai muốn nộp thì cứ việc lấy.”
Tiếng cười của hai sư huynh vang lên giòn giã.
Bước vào thang máy, Tạ Uyển Oánh nghĩ đến việc buổi chiều sẽ bị phê bình, tâm trạng hơi buồn bực.
“Có cần anh giúp em xin lỗi không?”
Quay lại, cô phát hiện là sư huynh Tào Dũng đang nói, Tạ Uyển Oánh lắc đầu. Lần trước cô đã nói với phụ đạo viên rồi, có khuyết điểm thì cô chấp nhận bị phê bình.
Tào Dũng đưa tay xoa đầu cô an ủi.
Buổi chiều xin nghỉ, Tạ Uyển Oánh về lại học viện y để báo cáo, đứng trong văn phòng bị phụ đạo viên mắng cho hơn một tiếng đồng hồ, sau đó được cho về ký túc xá viết bản kiểm điểm.
Kỳ thực Nhậm Sùng Đạt chỉ nói với cô những lời lặp đi lặp lại: “Em chẳng phải rất thông minh sao, học hành thì thông minh như thế, sao trong chuyện này đầu óc lại lộn xộn vậy? Em tưởng mình mình đồng da sắt chắc? Sau khi về bị thương lại không nói với thầy cô, em muốn làm gì? Lần này em viết một bản kiểm điểm, lần sau mà còn như vậy, em nhớ kỹ cho tôi, viết một trăm bản cũng không đủ đâu.”
Lần sau thì không chỉ là một trăm bản kiểm điểm đâu nhé!
Về ký túc xá viết xong bản kiểm điểm, các sư tỷ đã về.
“Đại sư tỷ, chúc mừng chị nhé!” Nhị sư tỷ Hà Hương Du nghe kể chuyện xảy ra buổi trưa, vô cùng vui mừng cho Đại sư tỷ.
Trên mặt Liễu Tĩnh Vân cuối cùng cũng nở nụ cười đã lâu không xuất hiện.
“Chủ nhiệm Lý nói sao?”
“Bảo tôi lần sau thử tự mình thực hiện một ca mổ lớn.”
“Cơ hội đến rồi! Em biết cái tên họ Trương đó không phải người tốt. Ai mà không biết thủ đoạn của hắn, nhận phong bì của người ta, muốn đảm bảo cho con cháu họ ở lại bệnh viện của chúng ta. Biết chị giỏi nên cố ý nói muốn tự mình dẫn dắt, nhưng thực chất là muốn chèn ép chị.” Hà Hương Du tức giận nói.
Nếu hai sư tỷ không nói, Tạ Uyển Oánh thật sự không biết bên trong lại có những chuyện như vậy, cô cau mày.
“Hôm nay sư huynh Tào đã ra tay rồi. Tên họ Trương đó ngã một vố đau, xem hắn còn dám giở trò gì nữa không.” Hà Hương Du nắm chặt tay.
“Oánh Oánh, cảm ơn em.” Liễu Tĩnh Vân quay sang nói với tiểu sư muội, vì biết cơ hội này là do tiểu sư muội mang đến.
Tạ Uyển Oánh lắc đầu với Đại sư tỷ, vội thuật lại lời các sư huynh dặn dò: “Đại sư tỷ, chị phải chứng minh bản thân mình.”
“Chị biết.” Liễu Tĩnh Vân nói.
Hiển nhiên, Liễu Tĩnh Vân cũng đã nghe được ý của các sư huynh thông qua những người khác.
Các sư huynh muốn giúp, nhưng nếu kỹ thuật của cô không tốt, thì cũng không giúp được gì.
“Chúng ta phải cố gắng!” Nhị sư tỷ Hà Hương Du cổ vũ ba người trong phòng ký túc xá.
Tạ Uyển Oánh nghĩ đến việc hôm nay đi khoa Tim mạch thấy tình trạng nhân lực đã đủ, cô đoán chừng, tương lai khi cô tốt nghiệp cũng sẽ gặp phải tình huống khó khăn tương tự như Đại sư tỷ, thậm chí còn khó khăn hơn?
Buổi tối ba người cùng nhau đi nhà ăn lấy cơm, về ký túc xá ăn xong thì vội vàng đọc sách, người học y là cả đời phải đọc sách mà.
Ngày hôm sau, hai sư tỷ đi làm, Tạ Uyển Oánh được thông báo quay lại lớp học. Nhậm Sùng Đạt triệu tập tất cả học sinh trong lớp để họp lớp. Nghe nói ngày mai sẽ chính thức bắt đầu học trở lại. Mấy ngày nghỉ kiến tập lâm sàng toàn thời gian ngắn ngủi đã kết thúc.
Sáng sớm, các bạn học quay lại lớp, tâm trạng mỗi người đều không cần nói cũng biết, có người thì hào hứng, có người buồn bã, nhưng phần nhiều là luyến tiếc.
Tạ Uyển Oánh vẫn ngồi ở vị trí cũ tại hàng thứ ba.