Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu Hot
Chương 275: Ai cũng nói miệng cô ấy “ngọt”
Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu Hot thuộc thể loại Linh Dị, chương 275 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Em nghĩ chúng tôi đối xử tốt với em ở điểm nào? Thầy Đàm đối xử tốt với em ở điểm nào?”
Hôm nay cô Tôn thật lạ, vừa hỏi xong một câu lại lặp lại y hệt. Tạ Uyển Oánh khó hiểu thật sự, đáp: “Các thầy cô đều rất tốt với em, tốt đủ mọi mặt.” Tốt đủ mọi mặt thì bảo cô nói thế nào đây.
“Tốt đủ mọi mặt sao?” Tôn Ngọc Ba như vừa khám phá ra điều gì mới mẻ từ lời cô nói, thốt lên: “Miệng em ngọt thật đấy!”
Lời khen của cô Tôn khiến cô vừa dở khóc dở cười, lắc đầu phủ nhận: “Cô Tôn, cô đừng khen em. Miệng em chẳng ngọt chút nào, cũng không biết nịnh nọt ai đâu.”
“Em chỉ biết nói lời thật lòng phải không?”
Tạ Uyển Oánh gật đầu, cô không giỏi nói dối hay nói những lời trái với lương tâm.
Với thái độ đó của cô, cô Tôn rõ ràng không hài lòng lắm, bĩu môi chỉ vào cô nói: “Trong phòng, em nịnh các tỷ y tá thế nào? Mỗi câu lại gọi một tiếng tỷ, khiến các tỷ ấy ai nấy đều vui như mở cờ trong bụng.”
Phụt!
Một tiếng cười khẽ phát ra từ phía đối diện gần cô. Tạ Uyển Oánh quay đầu lại, nhận ra mình vừa nhìn thấy gì.
Thầy Đàm đang cố dùng bệnh án che đi khóe miệng, nụ cười khiến gương mặt lạnh lùng thường ngày của thầy biến mất tăm.
Có thể thấy cảnh cô trong phòng gọi các tỷ y tá ngọt xớt, tất cả các thầy cô đều thấy, bao gồm cả thầy Đàm lạnh lùng.
“Em còn dám nói miệng em không ngọt?”
Đầu ngón tay cô Tôn gần như chỉ vào chóp mũi cô.
Tạ Uyển Oánh không hiểu vì sao cô giáo lại bắt bẻ cô ở điểm này, nói: “Cô Tôn, ở chung phòng thì cần phải hòa thuận với nhau, đây là điều cô đã dạy. Hơn nữa, các tỷ y tá đều rất tốt.”
“Họ tốt, thì em gọi họ là tỷ làm gì? Em có biết không, tôi cũng muốn học em gọi họ là tỷ.” Tôn Ngọc Ba nói với vẻ tủi thân.
Xung quanh bỗng nhiên vang lên một tràng cười lớn.
Hóa ra không ít các tiền bối đi ngang qua hoặc đứng gần đó đã nghe thấy cuộc trò chuyện của họ từ lâu.
Có tiền bối thẳng thừng nói với Tôn Ngọc Ba: “Cô có tin không, nếu cô gọi họ là tỷ, cô sẽ bị thiếu đòn đấy.”
“Tôi tin, tôi đương nhiên tin. Cho nên tôi mới ghen tỵ với cô ấy chứ? Chỉ cần gọi mấy tiếng tỷ là có thể giải quyết vấn đề, tôi cũng muốn.” Tôn Ngọc Ba ôm đầu, nói với đôi mắt đỏ hoe.
Cô Tôn ghen tỵ với việc cô thân thiết với các tỷ y tá? Tạ Uyển Oánh chớp chớp mắt nghĩ, Cái này thì không thể được.
Đặt bút xuống, Đàm Khắc Lâm sửa chữa một vài chỗ trong phần lời dặn của thầy thuốc trên bệnh án, rồi ký tên.
Tạ Uyển Oánh nhận lấy bệnh án, cẩn thận nghiên cứu và học hỏi những chỗ thầy đã sửa. Xong xuôi, cô nhanh chóng chạy về phòng bệnh.
Nhìn theo bóng dáng cô, Tôn Ngọc Ba lại thở dài: “Thật là một đứa cứng đầu.”
Những người khác hiểu ý cô. Nếu là sinh viên y khoa khác, khi thầy cô chủ động trò chuyện cùng, sinh viên đó chắc chắn sẽ vui mừng khôn xiết, nhanh chóng ở lại để tạo dựng mối quan hệ với thầy cô. Kết quả, cô ấy thì không, dường như trong mắt chỉ có bệnh nhân, một mạch chạy về phòng bệnh.
Chính là một sinh viên cứng đầu như vậy, lại khiến cho những thầy cô như họ cảm động nghĩ, có lẽ là khiến họ nhớ lại chính mình thời còn học y. Trở lại phòng bệnh, ngoài bệnh nhân giường số 7, Tạ Uyển Oánh quay lại chuẩn bị xem xét tình hình của bệnh nhân giường số 3 do cô phụ trách rồi mới về ký túc xá.
Thời gian gấp rút, Tạ Uyển Oánh định ăn tối ở căng tin bệnh viện rồi mới về phòng làm việc.
Cô không giống một số người khi tăng ca cứ nhất quyết phải làm xong việc mới đi ăn. Ba bữa cơm cố gắng ăn đúng giờ, giữ gìn sức khỏe rất quan trọng đối với một người làm bác sĩ. Tạ Uyển Oánh luôn ghi nhớ điều này.
Ăn xong, cầm khay inox đựng thức ăn đến nơi trả khay ở cửa căng tin, Tạ Uyển Oánh bỗng nhiên nghe thấy có người gọi mình từ phía sau.