Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu Hot
Chương 34: Lời bàn tán trên tàu
Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu Hot thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dì Phương nghe thấy lời Tạ Uyển Doanh nói không khỏi che miệng cười khúc khích, nghĩ thầm cô gái này đúng là mơ mộng hão huyền. Chỉ cần nhìn cách ăn mặc và cử chỉ khi ngồi trên tàu hỏa cũng đủ biết rằng cô và mẹ cô có gia cảnh không mấy khá giả.
Với điều kiện như vậy thì làm gì có khả năng đi nịnh bợ người khác, vậy mà còn tỏ vẻ muốn đối phương ngược lại phải nịnh bợ mình, nghe thật nực cười làm sao. Vì con gái nên Tôn Dung Phương không đi, bà chợt quay lại hỏi dì Phương: “Bà đi một mình sao?” “Không, chồng tôi đi đến toa tàu mua cho tôi một chút thức ăn rồi.”
Hành khách trên tàu có thể phân biệt được giàu nghèo chỉ cần dựa vào khả năng tiêu tiền của họ. Giống như mẹ con Tạ Uyển Doanh căn bản không có nhiều khả năng mua đồ ăn trên tàu, vì ai cũng biết đồ ăn trên này đắt đến muốn lấy mạng người ta. Dì Phương và chồng bà ta mặc dù có tiền mua đồ ăn nhưng lại không có tiền để mua giường nằm.
Chẳng mấy chốc đã đến giờ ăn tối, những hành khách phổ thông đã lấy mì gói chuẩn bị sẵn ra ăn. Ông Phương, chồng dì Phương đã trở về từ toa đồ ăn và mang theo hai hộp cơm cho vợ và mình, trông là biết ngay giá của nó cực đắt, tới tận 20 nhân dân tệ một hộp.
Tạ Uyển Doanh cầm hai gói mì đã mua cho cô và mẹ cô trước đó đi đến bồn nước sôi để đổ nước vào. Thật sự có rất nhiều hành khách đang xếp hàng đợi đổ nước sôi vào mì, trông có vẻ phải xếp hàng dài mới đến lượt. Cuối cùng cũng pha xong mì, Tạ Uyển Doanh đi về chỗ ngồi với hai tô mì trên cả hai tay, bỗng dưng nghe thấy cuộc đối thoại của vợ chồng dì Phương.
“Ông không biết hai mẹ con ngồi đối diện chúng ta nực cười đến mức nào đâu.”
“Nực cười như thế nào?”
“Con gái bà ta nói rằng muốn mấy người ở khoang hạng sang phải nịnh bợ họ ha... ha.” Dì Phương nói xong lời này, bà ta cười đến chảy cả nước mắt.
Ông Phương ngớ người một lát, nhíu mày nói: “Đúng là nực cười thật, họ tưởng mình là ai mà có thể ngồi khoang hạng sang chứ, e rằng ngay cả bước chân vào cũng không thể.”
“Sao ông biết?”
“Có một nhân viên đã không cho tôi vào toa giường nằm vì tôi không có vé. Họ sợ tôi sẽ vào ngủ trên giường nằm.” Ông Phương lắc lắc đầu nói: “Tôi chỉ muốn xem giường nằm trong toa tàu trông ra sao thôi, dù sao tôi cũng chưa từng vào đó bao giờ. Kết quả là bị chặn ngay ở cửa, không cho vào.”
“Giường nằm tại toa đồ ăn bên kia sao?”
“Đúng vậy, ở đó rất gần toa đồ ăn, đâu như chúng ta, muốn mua gì cũng phải đi thật xa.” Nếu có tiền thì dịch vụ trên tàu ắt hẳn cũng tốt hơn một bậc, ngoài đời cũng vậy thôi.
“Tôi nói cho ông biết, thứ bọn họ ăn là mì gói.” Bà Phương ghé vào tai chồng thì thầm. “Họ chỉ có thể ăn mì, ngay cả một hộp cơm cũng không mua nổi, vậy mà còn dám nói những lời như thế. Bà đừng nên nói chuyện với loại người này, tôi nói với bà, hai mẹ con họ chắc da mặt cũng dày lắm.”
Ông Phương và dì Phương vừa nói xong lời này, ngẩng mặt lên thì phát hiện Tạ Uyển Doanh đang đứng trước mặt bọn họ, trên mặt chợt hiện lên vẻ cứng đờ, như muốn giải thích điều gì đó. Tôn Dung Phương vừa đi vệ sinh về, thấy con gái đặt hai bát mì gói lên chiếc bàn nhỏ, liền nói: “Con ăn trước đi, mẹ đi đến toa ăn uống xem mua cho con chút đồ ăn.” Nói xong, bà định quay ra toa ăn uống để mua một ít đồ ăn ngon bổ sung thêm chất dinh dưỡng cho đứa con gái sắp vào đại học của mình.
“Mẹ ơi, không cần phải mua đâu, con ăn mì gói là được rồi, những món khác con không quan tâm đâu.” Tạ Uyển Doanh kéo mẹ lại và nói.
Bị con gái kéo trở lại chỗ ngồi, Tôn Dung Phương đột nhiên cảm thấy biểu cảm của ông bà Phương có chút khác lạ. Nhận thấy ánh mắt của Tôn Dung Phương, dì Phương đã vội lên tiếng phàn nàn: “Con gái bà đi đứng kiểu gì mà bước đến lại không phát ra tiếng động nào vậy, muốn dọa chết người ta à?”
“Dì à, đó gọi là lễ phép đấy ạ.” Đối với loại người này, Tạ Uyển Doanh chẳng cần khách khí, liền mỉa mai đáp lại.