Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu Hot thuộc thể loại Linh Dị, chương 344 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Sư huynh, chuyện này...”
“Oánh Oánh, cậu đừng lo cho bọn tớ, cậu ra ngoài đi.” Triệu Triệu Vĩ và Lý Khải An nói với cô.
“Hai cậu nhớ nhé.” Tạ Uyển Oánh dặn dò bạn học: “Ngày mai bắt đầu chạy bộ, cứ từ từ thôi, ban đầu đừng chạy nhanh quá.”
Vừa dứt lời, bên ngoài đã vang lên tiếng cười ồ ạt.
Lâm Hạo ngửa mặt lên trời, đảo mắt, thầm nghĩ: Hai tên này đúng là làm mất mặt con trai trong lớp rồi.
Triệu Triệu Vĩ và Lý Khải An chỉ muốn đào lỗ mà chui xuống đất.
“Tiểu Tạ.”
Thầy Tôn gọi từ bên ngoài, Tạ Uyển Oánh đành phải bước ra.
“Bạn em thế nào rồi?” Thấy cô đi tới, Tôn Ngọc Ba hỏi.
“Hình như hơi kiệt sức ạ.” Tạ Uyển Oánh thành thật đáp.
Tiếng cười xung quanh lại vang lên không ngớt.
Con trai thì kiệt sức, còn con gái làm ở bàn mổ vẫn không hề hấn gì, bình tĩnh như thường.
Các thầy khoa Ngoại Tổng Quát II tức đến nổ phổi. Đúng lúc phòng đào tạo gọi điện đến, các thầy đều ngầm hiểu, nên dạy dỗ ai cho phải.
Thầy không cho cô quan tâm bạn học nữa, Tạ Uyển Oánh đành lên phòng bệnh thăm bệnh nhân.
Sáng hôm sau, cô không thấy Triệu Triệu Vĩ và Lý Khải An ở nhà ăn. Sau đó, nghe bạn bè kể lại, hai người này sau khi chạy bộ xong thì nôn thốc nôn tháo, nằm bẹp dí trong ký túc xá. Phụ đạo viên Nhậm Sùng Đạt phải đến ký túc xá nam để chăm sóc hai nam sinh, vừa chăm sóc vừa trừng mắt nhìn.
“Đáng đời chưa? Bảo hai đứa, một đứa thì giảm béo, một đứa thì tăng cân. Vậy mà hai đứa này cứ như nước đổ lá khoai.” Lâm Hạo tức giận nói, cùng lớp trưởng Nhạc Văn Đồng đi trên hành lang khoa Ngoại Tổng Quát II.
Nhạc Văn Đồng vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc, dường như không có bất kỳ ý kiến gì. Chỉ khi nhìn thấy Tạ Uyển Oánh đi ngang qua, ánh mắt thờ ơ của cậu mới thoáng lóe lên.
Thoáng cái đã đến chiều thứ Sáu, năm giờ. Các bác sĩ và sinh viên y khoa lục tục vào phòng họp, chuẩn bị tham gia buổi thảo luận ca bệnh hàng tuần.
Các ca bệnh khó và ca tử vong đóng vai trò rất quan trọng đối với sự phát triển chuyên môn của một khoa. Khoa sẽ quy định một khung giờ cụ thể để các bác sĩ cùng nhau trao đổi về những vấn đề của bệnh nhân, tiếp thu ý kiến tập thể, từ đó giúp mở rộng tư duy của các bác sĩ, nâng cao tay nghề, đồng thời tránh những sự việc bất lợi tái diễn.
Chiều thứ Sáu, gần cuối tuần, là khoảng thời gian tương đối thoải mái. Hầu hết các khoa đều ấn định thời gian thảo luận vào lúc này. Thảo luận xong, mọi người có thể nghỉ ngơi cuối tuần, sắp xếp lại suy nghĩ, chuẩn bị cho tuần sau. Khoa Ngoại Tổng Quát II cũng không ngoại lệ.
Buổi họp này đôi khi kéo dài mấy tiếng đồng hồ, chắc chắn là phải tăng ca rồi.
Tạ Uyển Oánh tự mình bê ghế vào phòng họp, vì số ghế trong phòng họp không đủ cho tất cả mọi người.
Vừa ngồi xuống, Thầy Tôn đang ngồi phía trước cô liền hỏi: “Y tá tìm ghế cho em à?”
Tạ Uyển Oánh thành thật gật đầu.
“Em thật là...” Tôn Ngọc Ba ghen tị đến mức muốn đỏ mắt, hồi đó mới đi thực tập làm gì có y tá nào ưu ái như cô.
Bên kia, Lưu Trình Nhiên lấy điện thoại ra hỏi hai người họ: “Tối nay muốn ăn gì? Về muộn một chút cũng được, Thầy Đàm nói sẽ mời cơm.”
Được lãnh đạo mời cơm, Tôn Ngọc Ba hào hứng nói: “Tôi muốn ăn...”
“Sơn hào hải vị ạ.” Tạ Uyển Oánh chen vào.
Câu nói đùa của cô khiến Đàm Khắc Lâm đang ngồi phía trước quay phắt lại, thầm nghĩ: Cái gì cơ?
“Thầy Đàm bị em dọa rớt hồn rồi.” Mọi người nghe vậy đều cười ầm lên.
Chẳng lẽ câu này không đùa được sao? Tạ Uyển Oánh lấy bút gãi trán.
Mọi người đã đến đông đủ, Thẩm Cảnh Huy cuối cùng cũng bước vào, ngồi vào ghế chủ tọa ở đầu bàn dài.