Chương 44: Đến Thủ đô

Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu Hot thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Được con gái khen, Tôn Dung Phương đỏ mặt, ngượng nghịu xua tay nói: “Không có, không phải đâu. Chủ nhiệm Ngô, dì họ của con bé là chị họ của tôi. Nhà họ mới là bác sĩ, còn tôi chỉ là công nhân bình thường thôi. Con gái tôi giỏi hơn tôi nhiều.”
Chủ nhiệm Ngô nghe vậy liền mỉm cười, trong lòng ông cảm thấy tình cảm mẹ con họ thật tốt, chân thật và giản dị đến mức khiến người ta cảm động, ông gật đầu hài lòng.
Ngay sau đó, Tôn Dung Phương đưa con gái về chỗ ghế cứng, bà mỉm cười dặn dò con gái: “Mẹ thấy vị chủ nhiệm Ngô này là người tốt, có vẻ ông ấy cũng quý những sinh viên như con. Sau này con có thể cân nhắc đến bệnh viện của họ làm việc. Dì họ con cũng thế, sau này cũng muốn con về đó, con nên suy nghĩ thêm.”
Biết mẹ cô chỉ mới tiếp xúc với vài bác sĩ nên ai bà cũng quý mến, chỉ sợ sau này con gái không tìm được việc. Tạ Uyển Doanh không khỏi mỉm cười nhìn mẹ, cô gật đầu nắm lấy tay bà, trấn an bà.
Xe lửa đi thêm một ngày nữa và cuối cùng cũng đã đến ga phía Tây Thủ đô. Nhìn dòng người đông đúc ở Thủ đô khiến Tôn Dung Phương mắt tròn xoe kinh ngạc.
Quá nhiều người chen chúc lộn xộn. Ra khỏi ga, trước mắt bà là hàng loạt xe cộ chạy ùn ùn trên đường, rất nhiều người vẫn tiếp tục chen chúc như ong vỡ tổ. Trong lòng Tôn Dung Phương có chút hoảng hốt, lo lắng không biết con gái mình có thể sống tốt giữa chốn đông đúc này không.
Nhận thấy nhiều người chen lấn, bản năng người mẹ trỗi dậy trong Tôn Dung Phương, bà dang tay bảo vệ con gái. “Dù thế nào con cũng không được tranh giành với người khác, có biết không? Trước tiên phải xem xét tình hình rồi mới nói.” Trên đường đi, Tôn Dung Phương thì thầm với con gái những kinh nghiệm xã hội của mình.
“Dạ con biết rồi mẹ. Bây giờ chúng ta hãy đến trường đại học đi. Cô Trang đã giúp con đăng ký ký túc xá gần trường rồi ạ.” Tạ Uyển Doanh nói với mẹ.
Vì có quá nhiều hành lý nên nếu đi xe buýt thì có lẽ sẽ không được phép lên xe. Thế nên Tôn Dung Phương quyết định bắt taxi và động viên con gái: “Con đừng lo, mẹ mang theo rất nhiều tiền đến đây. Ông ngoại con dặn phải để con có đủ tiền sinh hoạt, không thể vì thiếu tiền mà phải đi làm thêm. Học y không giống những ngành khác, con phải học thật giỏi, tuyệt đối không được phân tâm.”
Lần trước ông ngoại đã bày tỏ quan điểm đó qua điện thoại, Tạ Uyển Doanh không ngờ lại là thật. Kiếp trước cô học không phải ở Thủ đô mà chỉ là trường gần nhà, nên chi phí đi lại, ăn ở cũng rẻ hơn Thủ đô rất nhiều. Ban đầu mẹ cô có mượn dì út một ít tiền, nghĩ là đủ, vì vậy cô liền hỏi: “Mẹ ơi, mẹ mượn tiền của dì út phải không?”
“Đúng vậy, dì út của con nói sẽ cho con mượn 10.000 nhân dân tệ từ tiền tiết kiệm của em ấy để con đi học. Không sao đâu, đến khi con gái mẹ vào đại học, mấy năm này mẹ sẽ tích góp tiền trả lại cho dì, cũng như nhau thôi.” Tôn Dung Phương vỗ nhẹ tay con gái.
“Mẹ không mượn thêm của người khác sao?” Tạ Uyển Doanh biết, 10.000 nhân dân tệ chắc chắn không đủ.
“Dì họ lớn của con cũng gửi một ít tiền đến để hỗ trợ con đi học đó.”
Dì họ lớn Chu Nhược Hoa là chị ruột của Chu Nhược Mai, lớn hơn Chu Nhược Mai tám tuổi. Nhưng cũng giống như Chu Nhược Mai, bình thường không liên lạc gì với nhà em họ. Chu Nhược Hoa sống ở tỉnh nên điều kiện kinh tế tốt hơn em gái mình rất nhiều. Lúc này không biết vì lý do gì mà đột nhiên lại tự nguyện liên lạc với em họ và bỏ tiền ra cho cháu họ mình?
“Dì họ lớn của con nghe nói con là thủ khoa khối Tự nhiên nên đã lập tức gọi điện đến đó.” Tôn Dung Phương giải thích.
Tạ Uyển Doanh trong chớp mắt đã hiểu rõ mọi chuyện.
“Không sao đâu, đến lúc đó mẹ sẽ tiết kiệm tiền để trả lại cho các dì của con. Con chỉ cần học tập chăm chỉ thôi, không cần phải lo lắng về tiền bạc đâu.” Tôn Dung Phương khẳng định sẽ không để con gái phải bận tâm những chuyện nhỏ nhặt như vậy mà chậm trễ việc học tập, đây cũng là điều duy nhất mà một người mẹ nghèo như bà có thể làm cho con gái nhỏ của mình.