Bác sĩ Tào Dũng: Danh tiếng và cô bé Doanh Doanh

Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu Hot

Bác sĩ Tào Dũng: Danh tiếng và cô bé Doanh Doanh

Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu Hot thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhớ đến Tào Dũng nổi tiếng là học bá của trường y, Chu Hội Thương cũng dần yên tâm hơn: "Tôi tin tưởng vào cậu, cậu có thể làm được."
Trong lúc chuẩn bị rửa tay khử trùng và bước vào phòng mổ, bác sĩ thực tập phụ trách cầm điện thoại di động của Tào Dũng.
Chu Hội Thương vừa ôn lại những kiến thức giải phẫu lồng ngực cũ cho anh, vừa không quên trêu chọc bạn học cũ: "Trước tiên cậu phải cắt bỏ cuống tim. Nếu cậu có bản lĩnh này, thì lẽ ra cậu nên về khoa phẫu thuật tim mạch của chúng tôi mới phải chứ?"
“A!” Đối với câu hỏi này, Tào Dũng thật thà nói với bạn học cũ: “Tôi sẽ giải thích cho cậu ngọn ngành câu chuyện khi tôi quay lại.”
Phòng phẫu thuật sáng đèn suốt đêm.
Sáng hôm sau, cả bệnh viện đều biết vị học bá đến từ thủ đô đã phẫu thuật thành công một ca bệnh hiếm gặp tại bệnh viện của họ.
Khi Đinh Ngọc Hải quay trở lại bệnh viện với chiếc cặp tài liệu, trong lòng thầm than thở và có chút chán nản: Nghe nói người tên Tào Dũng này mới chỉ ngoài hai mươi tuổi, tương lai chắc chắn sẽ càng ngày càng rạng rỡ, bởi vì thời kỳ đỉnh cao của một bác sĩ ngoại khoa là ở độ tuổi ba mươi đến hơn bốn mươi.
Trái ngược với sự phiền muộn của chồng, Chu Nhược Mai lại vô cùng phấn khởi, vội vàng muốn đến bệnh viện để tận mắt xem Tào soái ca đến từ thủ đô tài giỏi đến mức nào.
Tạo mối quan hệ tốt với nhân tài ở thủ đô sẽ có lợi cho con trai mình sau này làm bác sĩ, lại nghe nói cậu ta còn độc thân, biết đâu chuyện hôn sự của con gái mình cũng có thể tính đến.
“Y tá trưởng Mẫn.” Chu Nhược Mai níu tay y tá trưởng, đúng kiểu thấy người sang bắt quàng làm họ.
Y tá trưởng hiểu rõ ý đồ của Chu Nhược Mai, ghé tai nói nhỏ với bà: "Đúng là một soái ca đích thực. Nếu không phải tôi không có con gái thì nhất định sẽ đưa con gái tới đây để gặp mặt cậu ta một lần.”
Chu Nhược Mai nhón chân lên, nhìn thấy Tào Dũng bước đi nhanh nhẹn như gió về phía mình, mắt bà sáng rỡ: Đúng là đẹp trai hơn nhiều so với lời y tá trưởng miêu tả.
"Bác sĩ Tào, đây là bác sĩ Chu tại khoa sản phụ khoa của bệnh viện chúng ta. Cô ấy có một cô con gái đang học ngành Kinh tế Tài chính Trung Sơn. Con bé chỉ kém cậu vài tuổi thôi." Y tá trưởng thấy Chu Nhược Mai ra hiệu, lập tức giới thiệu với Tào Dũng.
Tào Dũng khẽ ngáp một cái, phẫu thuật cả đêm, nếu không phải sắp đến ca trực, anh đã sớm đi ngủ rồi, không muốn nghe mấy lời nói nhảm nhí này chút nào.
Thấy Tào Dũng không đáp lại và tỏ vẻ phớt lờ họ, Chu Nhược Mai và y tá trưởng nhìn nhau, thầm nghĩ: Người ở thủ đô quả nhiên có chút kiêu ngạo.
“Bác sĩ Chu.” Nhân viên bảo vệ đang trực cổng bước vào, hỏi Chu Nhược Mai: “Tối hôm qua có người thân nào đến tìm bác sĩ không? Họ đi nhầm đến phòng cấp cứu, sau đó không biết họ có tìm được nhà của bác sĩ không?”
Nghe thấy lời nói của nhân viên bảo vệ, Chu Nhược Mai cảm thấy cô em họ Tôn Dung Phương đã làm mất mặt mình, nên không đáp lời.
“Không phải sao?” Nhân viên bảo vệ tận trách hỏi tiếp: “Bà ấy nói con gái mình đang học cấp ba, chuẩn bị thi Đại học nên mới đưa đến thăm họ hàng. Bà ấy gọi con bé là Doanh Doanh, chính là cô gái nhỏ đã đứng trước sân phòng cấp cứu của chúng ta đêm qua.”
Là tiểu tiên nữ tối hôm qua sao? Tào Dũng đang cúi đầu xem hồ sơ bệnh án, đột nhiên nghe thấy, lập tức ngẩng đầu lên, chĩa cây bút trong tay về phía nhân viên bảo vệ, hỏi: “Nữ sinh tối hôm qua tên là Doanh Doanh sao?”
“Bác sĩ Tào có nhìn thấy sao?” Nhân viên bảo vệ vô cùng ngạc nhiên, cuối cùng cũng có người chứng minh giúp anh ta rằng anh ta không hề nói dối, gật đầu lia lịa với Tào Dũng: “Đúng vậy, mẹ cô bé gọi cô bé là Doanh Doanh, nếu không thì anh hỏi bác sĩ Chu một chút xem?”
Khi ánh mắt của Tào Dũng liếc sang, tim Chu Nhược Mai như thắt lại, bà xua tay: "Tôi không có người thân như vậy, đừng nghe mấy lời vớ vẩn của anh ta."
Chu Nhược Mai miệng liên tục phủ nhận, thầm nghĩ rằng Tào soái ca là quý nhân đến từ thủ đô mà con trai con gái bà cần phải nịnh bợ, làm sao có thể giới thiệu cho cô em họ quê mùa kia được.
Nói xong, Chu Nhược Mai quay người rời đi, tránh ánh mắt dò xét của Tào Dũng, bà cảm thấy bất kể thế nào cũng không thể để Tào Dũng tiếp xúc với nhà cô em họ mình.
Tào Dũng đành phải cúi đầu xuống, nhưng cây bút trên tay anh lại vô thức viết lên giấy cái tên của tiểu tiên nữ: Doanh Doanh. Viết xong, ngay cả chính anh cũng phải sửng sốt.