10. Tết đến, tình chưa trọn

Thất Tình Quá Lâu

Tết đến, tình chưa trọn

Thất Tình Quá Lâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chỉ chớp mắt đã bước vào kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán.
Hướng Sơ phải về quê ăn Tết với mẹ như mọi năm. Buổi tối trước khi lên đường, cậu ghé qua nhà Tạ Thời Quân theo lời mời của Tạ Di An. Ai ngờ, vừa đến nơi lại chẳng thấy bóng dáng cô bé tinh nghịch đâu.
“An An đâu?” Hướng Sơ vừa cởi giày vừa hỏi.
“Nó qua nhà bà nội rồi.”
Tạ Thời Quân vừa đi họp ở trường về, cà vạt vẫn chưa kịp cởi, bởi cuộc họp bộ môn quan trọng nên anh buộc phải ăn vận chỉnh tề.
“Bên cạnh nhà mẹ tôi có hai anh em vừa chuyển đến. Tên tuổi của anh cảnh sát ấy, đứa em nhỏ mê trai Tạ Di An không chịu rời nữa. Giờ nó đã bỏ luôn ý định kết hôn với em, chỉ muốn lấy anh cảnh sát thôi.”
*Đây là cặp đôi chính trong tác phẩm “Cùng say” của cùng tác giả, thể loại incest. Những ai quan tâm có thể lên mạng tìm đọc.*
Hướng Sơ khép mắt nhìn Tạ Thời Quân trong bộ vest, tâm trí cậu bỗng chốc bị cuốn hút hoàn toàn, miệng chỉ lẩm bẩm: “Thế thì em buồn lắm.”
Song chẳng hề nghe ra chút buồn nào.
Tạ Thời Quân nói: “Không sao. Nó không muốn, tôi muốn.”
Hai người đứng đối diện nhau trước cửa, ánh mắt giao thoa như sóng ngầm cuộn trào, không khí xung quanh dường như cũng nóng lên. Cả hai trông như hai cao thủ đang ngầm so găng.
Hướng Sơ cúi đầu cười khúc khích, bước tới tháo cà vạt của Tạ Thời Quân, cuốn lại rồi thả xuống như không có chuyện gì.
“Thầy Tạ thả thính giỏi quá. Năm xưa Nhiễm Thu Ý nhất định đã chết mê chết mệt vì thầy rồi… ưm…”
Tạ Thời Quân luôn khéo léo dùng hành động để nói chuyện.
Anh cắn nhẹ môi dưới, bàn tay đang đặt quanh eo khéo léo luồn vào vạt áo, rồi mơn trớn dọc theo eo cậu với sự thô bạo hoàn toàn trái ngược với vẻ dịu dàng thường thấy ở anh. Hướng Sơ thoáng nhận ra anh đang thể hiện sự không hài lòng.
Nụ hôn kết thúc, cả hai đều thở hổn hển. Tạ Thời Quân vẫn giữ chặt eo Hướng Sơ, không cho cậu rời khỏi mình.
Sự chênh lệch chiều cao buộc Hướng Sơ phải kiễng chân lên. Sau khi hôn xong, chân cậu đã mềm nhũn, cố đứng thẳng nhưng Tạ Thời Quân vẫn không buông.
“Thầy Tạ, thả em ra đi…”
Vừa dứt lời, cậu lại bị siết chặt hơn, đành phải vịn vào vai anh để giữ thăng bằng.
Tạ Thời Quân cau mày hỏi: “Em đã từng học môn tự chọn ‘Nghệ thuật giao tiếp’ ở Đại học C chưa?”
Hướng Sơ bỗng vỡ lẽ rằng Tạ Thời Quân đang giận. Anh không thích nghe cậu nhắc đến Nhiễm Thu Ý, nhất là trong lúc này, đúng là hơi sát phong cảnh.
Thôi, thử dỗ xem sao?
Hướng Sơ ôm lấy cổ anh, nhảy phốc lên, hai chân tách ra quấn quanh eo Tạ Thời Quân. Anh đỡ lấy mông cậu theo bản năng, tạo thành tư thế bế em bé quen thuộc.
“Em biết lỗi rồi. Thầy Tạ phạt em đi ạ.”
Cậu cố tình thêm chút giọng mũi, nghe như đang nũng nịu.
Tạ Thời Quân hừ một tiếng thật khẽ, Hướng Sơ suýt bật cười. Lúc nãy cậu vẫn thường nâng mặt anh và cụng trán vào trán anh, giờ đây nhằm che giấu nụ cười nên nghiêng đầu đi, tiện thể thơm lên vành tai anh. Ngay sau đó, hai cái tét vào mông cậu vang lên, Tạ Thời Quân bế cậu vào phòng.
Trong góc phòng khách đặt một chiếc gương toàn thân, chuyên dùng cho Tạ Di An làm đẹp. Hình dán hoa hòe hoa sói trái phải xen kẽ. Tạ Thời Quân thoáng nhìn rồi dừng lại với vẻ hứng thú.
Hướng Sơ nhìn theo ánh mắt của anh, lập tức hiểu tại sao anh muốn đứng ở đây.
Cậu tưởng hôm nay phải chơi với Tạ Di An nên đã mặc áo hoodie và quần thể thao rộng rãi. Giờ đây, đu trên người Tạ Thời Quân trong bộ vest nghiêm túc khiến sự chênh lệch về phong thái trở nên kỳ lạ.
Lại nữa, sao mà kỳ lạ thế, khiến người ta dễ liên tưởng đến những điều không mấy trong sáng.
Hướng Sơ kẹp chặt eo Tạ Thời Quân, vùi đầu vào hõm cổ anh cười khúc khích: “Thầy Tạ, đột nhiên em phát hiện, con người thầy có chút lưu manh nhưng giả danh trí thức quá.”
“Vậy là hôm nay thầy cố ý lừa em đến đây phải không?”
“Em đoán xem.” Tạ Thời Quân ép cậu vào bức tường bên cạnh gương, mặt anh từ từ lại gần, năm giác quan anh càng trở nên cuốn hút. Hướng Sơ có thể nhìn rõ vết lõm mờ trên sống mũi anh do kính mắt để lại. “Tiểu Sơ.”
Chưa kịp hết lời, Hướng Sơ trợn mắt, cánh tay khoanh sau cổ Tạ Thời Quân siết chặt lại.
Tiểu Sơ.
Lần đầu tiên Tạ Thời Quân gọi cậu như vậy.
Xưng hô này vốn chỉ thuộc về Hứa Hoài Tinh suốt mười một năm qua. Nhưng Hứa Hoài Tinh đã bỏ rơi nó, khiến nó phiêu bạt khắp bầu trời xám xịt của Bắc Kinh, đầy bụi bẩn, mất đi linh hồn.
Cuối cùng, nó được Tạ Thời Quân nhặt lấy.
Tim Hướng Sơ như hẫng đi một nhịp, cậu ngẩn người nhìn Tạ Thời Quân. Đến khi đôi môi mềm mại áp lên, hơi thở thân thương phả lên mặt, cậu quên luôn cả việc nhắm mắt.
Khi ân ái phải tháo kính, khi hôn môi phải nhắm mắt. Đây là quy định bất thành văn giữa hai người.
Môi Tạ Thời Quân dán vào môi cậu, nhẹ nhàng cọ xát. Giọng anh dịu dàng như dỗ dành: “Ngoan, nhắm mắt đi nào.”
Hướng Sơ ngoan ngoãn nhắm mắt, đồng thời hé miệng để anh xâm nhập, quyết định dung túng cho người đàn ông hiếm khi ngang ngược này. Chỉ khi không theo kịp nhịp độ hơi gấp gáp, cậu mới thầm trách bản thân một chút.
Lại hôn nữa à, dạo này thầy Tạ thích hôn quá nhỉ.
Trong mối quan hệ tình dục đơn thuần, hiếm có ai hôn nhau không chút ngại ngùng như họ. Lý do thường thấy là, hôn môi chỉ dành cho người yêu.
Nhưng Hướng Sơ nghĩ, nếu người ấy không phải là Tạ Thời Quân, có lẽ cậu cũng không chấp nhận hôn môi. Thử tưởng tượng thôi đã thấy khó chịu lắm rồi.
Trong lúc bị hôn đến choáng váng, Hướng Sơ vẫn không ngừng suy nghĩ linh tinh, tinh thần vẫn rất tỉnh táo.
Song chẳng mấy chốc, cậu đã không thể phân tâm được nữa.
Trước gương, cậu bị tháo kính, hai chân tách ra đâm vào nhau, mặt đối mặt ôm nhau. Ánh mắt cậu phủ đầy tình cảm cháy bỏng cùng những giọt nước mắt không rơi xuống, nắm bắt lấy chút hạnh phúc nhỏ nhoi giữa ham muốn ngập ngụa và những nụ hôn nhẹ nhàng.
Cậu nghe Tạ Thời Quân vẫn gọi mình: “Tiểu Sơ.”
Khi hai người quấn quýt xong thì đã qua bữa cơm từ lâu.
Tạ Thời Quân mở tủ lạnh, xác định vẫn còn đủ nguyên liệu. Hướng Sơ tựa người vào khung cửa, thực sự không còn sức nhúc nhích, cổ họng cũng tắt tiếng.
“Đói quá, nấu cái gì nhanh chín đi. Nhà anh có mì ăn liền không?”
Có thì có, nhưng chỉ còn một gói, không đủ ăn.
Tạ Thời Quân cho thêm một gói sủi cảo trẻ em và một gói mì bươm bướm vào nồi. Mấy thứ này đều là món Tạ Di An thích. Chỉ có những món nhỏ như vậy mới nấu nhanh, có thể nấu chung với mì ăn liền.
Trong lúc anh lục lọi tủ bếp tìm đồ ăn trẻ em, Hướng Sơ đứng bên cạnh dõi theo.
Cậu càng nhìn càng thấy lạ, Tạ Thời Quân có khuôn mặt trẻ trung điển trai, đứng cạnh thanh niên hơn hai mươi tuổi cũng không hề kém sắc, thế nhưng anh lại hợp với những nơi nồng vị khói lửa như nhà bếp đến lạ, thậm chí càng trở nên quyến rũ.
Nồi canh thập cẩm chốc lát đã chín, Tạ Thời Quân bưng lên bàn ăn, lót dưới đáy nồi bằng một cuốn “Tạp chí IEEE” cũ. Hai người bắt đầu ăn bữa tối muộn.
Lúc đầu trên bàn chỉ có tiếng chén đũa va chạm, bởi họ đã đói lả cả rồi.
Hướng Sơ ngấu nghiến xì xụp một hồi, ngẩng đầu lên thì thấy Tạ Thời Quân đang gắp mấy miếng sủi cảo bị lòi ruột vào chén mình và dồn phần còn nguyên vẹn về phía Hướng Sơ. Nước canh trong nồi vẫn còn bốc khói, ngưng tụ thành mảng sương mờ dưới tròng kính của anh, song sắc mặt anh vẫn chuyên chú như lúc viết bảng trên lớp.
Dáng vẻ nghiêm túc của anh mới đẹp trai làm sao.
Nói thế nào thì Tạ Thời Quân chẳng lúc nào không đẹp trai, bởi anh luôn nghiêm túc, làm mọi việc nghiêm túc, đối xử chu đáo với mọi người nghiêm túc.
Ngay cả mẹ ruột cậu cũng chưa đối xử với cậu chu đáo như vậy, Hướng Sơ thầm nghĩ.
Tạ Thời Quân là người như thế đấy, bất cứ sự phỏng đoán nào cũng đều là thừa thãi. Lấy anh làm trung tâm, những người có thể bước vào vòng tròn bán kính 50 mét quanh anh dù vô tình hay chỉ dừng chân tạm thời cũng đã là may mắn.
Hướng Sơ cảm thấy mình thật may mắn khi có thể tiện đường với Tạ Thời Quân, bầu bạn cùng anh đi qua đoạn đường này.
Dẫu cho… dẫu cho một ngày nào đó không còn tiện đường nữa thì cũng không có gì nuối tiếc.
Hai người yên lặng ăn hết nồi canh thập cẩm, Hướng Sơ buông đũa thở dài: “Phù. Hâm mộ công chúa Tạ Di An thật đấy, có một người bố vừa đẹp trai vừa chu đáo vừa nấu ăn ngon thế này thì đúng là đã thắng từ vạch xuất phát rồi.”
Tạ Thời Quân cười xòa thu dọn chén đũa: “Con nhóc đó chẳng nghĩ thế đâu. Mỗi tuần nó đổi một người muốn kết hôn, tuần trước là em, tuần này là chú cảnh sát, chẳng lần nào đến lượt tôi.”
Hướng Sơ cười ngả nghiêng, an ủi anh chẳng chút chân thành: “Rồi cũng sẽ đến anh thôi, anh cứ đợi đi.”
Hướng Sơ định rửa chén nhưng bị Tạ Thời Quân lấy lý do “Em là khách mà” từ chối. Thế nên khi Tạ Thời Quân rửa chén, cậu đứng bên cạnh lột một quả quýt, tách từng múi đưa cho anh.
“Thầy Tạ, anh và An An ăn Tết thế nào?”
“Qua nhà mẹ tôi ăn cơm tất niên, xem Gặp nhau cuối năm với bà, sau đó ở lại mấy ngày, cùng nhau đi chúc Tết họ hàng.” Tạ Thời Quân nói, “Nhìn chung là như thế, không có gì đặc biệt.”
Hướng Sơ nhét múi quýt cuối cùng vào miệng: “Cũng được lắm mà, ăn Tết phải như thế mới đúng.”
“Thật sự em chẳng muốn về quê ăn Tết chút nào. Mẹ em hơi thần kinh, lần nào về cũng mệt mỏi, không biết phải nói chuyện với mẹ thế nào, cứ sợ lỡ lời.”
“Hồi trước, Hứa Hoài Tinh về nhà chung với em, anh ta biết nói chuyện, biết nịnh mẹ em vui, nhưng em thì không làm được.”
“Mẹ em vẫn chưa biết em và Hứa Hoài Tinh đã chia tay, em phải nghĩ xem nên giải thích với mẹ thế nào, không được thì đành tạm thời giấu mẹ một thời gian.”
Hướng Sơ cứ tự nói một mình, Tạ Thời Quân không đáp, chỉ cúi đầu rửa chén.
Thực ra nhiều lúc Hướng Sơ đơn phương trút bầu tâm sự, không hề trông mong Tạ Thời Quân hồi đáp. Cậu càng thích sự trầm lặng ăn ý giữa hai người hơn. Song lần này khác, cậu có chút muốn anh an ủi, lại không biết mở lời thế nào.
Lâu sau, tiếng nước rửa chén ngừng lại. Cuối cùng, Hướng Sơ tiến lên hai bước, ôm lấy eo Tạ Thời Quân từ phía sau và dụi mặt vào vai anh.
“Em thật sự không muốn về…”
“Thầy Tạ, anh dỗ em đi, giống như cách anh dỗ Tạ Di An vậy đó.”
Tay Tạ Thời Quân còn dính nước, chưa kịp lau đã xoay người đối diện với Hướng Sơ. Anh khẽ chạm gò má cậu bằng mặt trong cổ tay, rồi cúi người thơm lên trán cậu.
Giống như cách anh dỗ Tạ Di An vậy.
“Ngoan nào, cố gắng một chút thôi, sau khi về tôi sẽ tặng quà năm mới cho em.”
Hướng Sơ ôm lấy cổ anh, vành mắt không khỏi đỏ hoe: “Ừm, em sẽ ngoan, anh phải khen thưởng em đó.”
Cậu bỗng nhiên ganh tị với Tạ Di An, ganh tị vì cô bé được Tạ Thời Quân dỗ dành mỗi ngày. “Thắng từ vạch xuất phát” chỉ là lời đùa, song được nâng niu trong lòng bàn tay yêu thương của Tạ Thời Quân hiển nhiên là đứa trẻ hạnh phúc nhất trên đời.
Từ Bắc Kinh về quê Hướng Sơ phải ngồi hơn năm tiếng tàu cao tốc, cực kỳ mệt mỏi.
May mà thời tiết khá tốt, Hướng Sơ nhàm chán nhìn ra cửa sổ, trong tai nghe đi nghe lại bài hát “Thất lý hương”.
Dạo này cậu đang luyện tập bài hát này, bao giờ nhạc dạo đầu vang lên, Hứa Hoài Tinh không còn xuất hiện trong đầu cậu cùng “Chim sẻ ngoài cửa sổ” thì cậu sẽ thắng.
Bắt gặp một đám mây hình dạng giống con cua, Hướng Sơ giơ tay chụp lại rồi gửi cho Tạ Thời Quân.
– Ông chủ Cua, xem này.
Tạ Thời Quân nhanh chóng trả lời. Anh vẽ thêm đường viền vào bức ảnh gốc của Hướng Sơ, khoanh lại một đám mây hình dẹt bên dưới con cua.
– Đây là bọt biển, một miếng bọt biển đang nằm.
Hướng Sơ cầm điện thoại, tựa đầu lên cửa sổ tàu cười ngặt nghẽo.
Cậu tạm dừng bài hát trong tai nghe, dường như có thể nghe thấy tim mình đang nhảy thình thịch trong lồng ngực, át cả âm thanh ồn ào của đoàn tàu.
Phải làm sao đây Tạ Thời Quân, hình như em đã bắt đầu nhớ anh rồi.
Thật mong chờ món quà năm mới anh đã hứa, nhưng mà, em càng nhớ anh hơn.