Phòng của cô gia – nơi chẳng khác nào địa ngục trần gian, âm khí ngập tràn, khiến bất kỳ người con gái nào bước vào cũng phải run sợ đến tận xương tủy.
Tiểu thư, vì muốn tỏ ra hiền hậu, độ lượng, đã ân cần cấp cho cô gia một nha hoàn làm thông phòng. Thế nhưng, nàng nha hoàn ấy chẳng trụ nổi – chỉ sau bảy đêm hầu hạ, đã tắt thở trong tư thế thê lương, thân xác lạnh ngắt như băng.
Biết chuyện, tiểu thư không những không xót thương, lại quát mắng nàng là "không biết liêm sỉ, buông thân vì dục vọng", rồi lột sạch y phục, ném xác vào ổ ăn xin giữa đêm mưa gió.
Và rồi, ánh mắt lạnh lùng ấy – ánh mắt của kẻ nắm sinh mạng trong tay – chợt dừng lại trên người tôi.
Tôi bị trói chặt trong tấm vải trắng, như một món lễ vật, run rẩy bị đưa vào căn phòng tối tăm kia.
Thế nhưng, giữa canh khuya chết lặng, một tiếng thét kinh hoàng vang lên – không phải từ tôi… mà từ chính cô gia.
Một thứ âm thanh thê thiết, như thể quỷ khóc, như thể thần kinh bị xé nát...
Có điều gì đó – không phải con người – đang ẩn mình trong bóng tối.
Truyện Đề Cử






