Thẻ Bài Mật Thất
Chương 13: Thẻ Bài Mới
Thẻ Bài Mật Thất thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đây là lần đầu tiên Tiêu Lâu ngồi trực thăng.
Chiếc trực thăng vút lên bầu trời giữa tiếng cánh quạt ồn ào, khiến tai Tiêu Lâu nhức nhối. Anh cố gắng ngồi thẳng dậy, rồi tiến đến cửa sổ và nhìn xuống mặt đất. Ban đầu, anh định quan sát xem liệu đàn zombie ở sân thể dục có thoát khỏi vòng kim loại khi Lưu Tiểu Nguyên gọi về hay không. Nhưng rồi, anh phát hiện ra một điều đáng sợ: dưới kia có vô số thị trấn zombie giống hệt nhau.
Mỗi thị trấn bị ngăn cách bởi một lớp kết giới trong suốt, không thể liên lạc hay tác động lẫn nhau.
Anh nhìn thấy trong từng thị trấn có người đang chạy trốn. Có kẻ hoảng loạn không tìm được đường, lảo đảo như say; có kẻ lại băng băng như bay, bình tĩnh và nhanh nhẹn; có kẻ cầm vũ khí chiến đấu điên cuồng với zombie.
Tốc độ của trực thăng quá nhanh, Tiêu Lâu chưa kịp quan sát rõ thì toàn cảnh biến thành vô vàn điểm đen, biến mất khỏi tầm mắt.
Anh cau mày, trầm ngâm suy nghĩ.
Khi anh chạy trốn trong thị trấn zombie trước đó, cũng có vô số người giống anh đang thử thách mật thất này. Không biết sẽ có bao nhiêu người vượt qua, và bao nhiêu người sẽ thất bại, bị nhốt vĩnh viễn nơi đây?
Người đàn ông ngồi ghế lái phía trước dường như đoán được suy nghĩ của anh. Ông đột nhiên mở lời: "Nếu ngay cả phòng cấp D cũng không vượt qua nổi, thì không xứng đáng tồn tại trong thế giới thẻ bài này nữa. Ở lại thị trấn zombie mãi mãi, không còn ý thức, cũng không còn khổ sở, đó là kết cục tốt nhất cho họ."
Giọng của người này lạnh như đá trong cổ họng.
Tiêu Lâu bỗng nhớ lại giọng nói lạnh lẽo của hệ thống khi lần đầu bước vào thế giới thẻ bài, hỏi anh "chọn A hay B"—giọng của người đàn ông trước mặt y hệt như thế.
Tiêu Lâu giật mình ngồi thẳng, nhìn về phía trước qua tấm kính.
Người đàn ông ngồi ghế lái đeo kính râm che khuất nửa mặt, chỉ lộ ra đường nét sắc sảo của cằm.
Dù không quay đầu lại, ông vẫn nắm bắt được mọi động tác của Tiêu Lâu phía sau. Ngay khi Tiêu Lâu nhìn về phía ông, người đàn ông liền nhếch môi nói: "Xin chào, tôi chính là người tiếp đón anh khi anh mới đến thế giới thẻ bài—anh có thể gọi tôi là Át Bích."
Sau khi vượt ải, sẽ gặp được người gác cửa.
Trước đó, Tiêu Lâu đã gặp Át Cơ (chị đại), Át Rô (loli), giờ gặp Át Bích (đàn ông trưởng thành), anh nhanh chóng chấp nhận sự sắp đặt này. Anh thử hỏi: "Vậy tất cả những người vượt qua Thị trấn zombie đều sẽ được ngài đích thân đón bằng trực thăng sao?"
Át Bích thản nhiên: "Tôi biết anh muốn hỏi gì—đúng vậy, tôi có thể tạo ra vô số bản sao của mình, đi đón những người khiêu chiến cùng lúc, giống như cách Thị trấn zombie sinh ra vô số không gian song song vậy."
Đúng như Tiêu Lâu phỏng đoán, một bộ bài Tây chỉ có 54 lá, nhưng mỗi lá đại diện cho một thế giới lại có thể sinh ra vô số bản sao. Dù anh và Ngu Hàn Giang đều ở phòng Át Bích, nhưng vì những kết giới vô hình trong thế giới thẻ bài, họ không thể gặp nhau ở cùng một địa điểm—điều đó đã được chứng minh qua vô số thị trấn zombie phía dưới.
Chỉ khi đến những mật thất đông người, những người khiêu chiến tổ đội vượt ải mới có thể tiến vào cùng một không gian. Anh phải mau chóng có được sách khế ước để gặp Ngu Hàn Giang. Chỉ có điều, Át Cơ nói sách khế ước cần mua bằng tiền, mà hiện tại anh vẫn chưa biết kiếm kim tệ ở đâu.
Nghĩ đến đây, Tiêu Lâu hỏi: "Át Cơ nói ở những ải sau này có thể kiếm kim tệ, nhưng đến giờ tôi vẫn chưa tìm thấy nơi nào trong mật thất có thể kiếm tiền?"
Át Bích: "Sẽ sớm biết thôi."
Tiêu Lâu: "Sách khế ước giá bao nhiêu kim tệ?"
Át Bích: "Một vạn."
Tiêu Lâu: "..."
Có lẽ vì đại diện cho mật thất sinh tồn khốc liệt nên Át Bích cực kỳ lạnh lùng, hoàn toàn không thân thiện như những người gác cửa trước. Tiêu Lâu đành im lặng, nhắm mắt.
Chẳng mấy chốc, trực thăng đã đến điểm cuối.
Đó là một mảnh sân trống lơ lửng giữa sương mù trắng xóa. Tiêu Lâu đứng giữa làn sương, không thể nhìn thấy thế giới bên ngoài, chỉ thấy bức tường thẻ bài khổng lồ trước mặt.
Lúc này, góc dưới bên phải lá "2 Bích" trên tường đã có dấu "Đã vượt ải" màu xanh lá.
Người gác cửa nói: "Mời xem bao đựng thẻ để biết phần thưởng."
Tiêu Lâu mở bao đựng thẻ, quả nhiên có hai tấm thẻ mới xuất hiện bên trong—
[Thẻ công cụ: Virus zombie]
Độ hiếm: A
Mô tả: Phần thưởng cố định khi vượt qua phòng 2 Bích Thị trấn zombie.
Ghi chú: Virus lây lan qua đường không khí, phát tán nhanh chóng. Toàn bộ sinh vật sống trong phạm vi 100m (kể cả bản thân người dùng) đều bị nhiễm. Triệu chứng: nhiệt độ tăng cao, tứ chi run rẩy, sau 10 giây xuất hiện dấu hiệu tử thi. Sau khi dấu hiệu biến mất, tốc độ hoạt động giảm 80% nhưng sức tấn công tăng dần. Ngoại trừ việc chặt đứt đầu, mọi tổn thương đều có thể tái sinh.
Số lần sử dụng: 1 lần.
[Thẻ công cụ: Vắc-xin phòng bệnh đặc hiệu]
Độ hiếm: A
Mô tả: Nhận được khi vượt qua phòng 2 Bích Thị trấn zombie một cách hoàn hảo, sau khi lấy được mẫu huyết thanh của người nhiễm bệnh đầu tiên.
Ghi chú: Máu của người nhiễm virus đầu tiên—Lưu Tiểu Nguyên—đã sản sinh kháng thể. Sau nghiên cứu, các chuyên gia chế ra vắc-xin phòng bệnh. Khi tiêm, có thể miễn dịch hoàn toàn với virus zombie.
Số lần sử dụng: Anh lấy được sáu mẫu huyết thanh, nên có sáu liều vắc-xin. Ba loại vắc-xin đỏ, vàng, xanh lam có thể miễn dịch hoàn toàn. Ba loại xanh lá, tím, đen hiệu quả cao hơn, có thể miễn dịch toàn bộ chất độc (khí độc, chướng khí, rắn cắn…). Khi tiêm ba loại này, trong 10 phút tiếp theo sẽ không bị nhiễm bất kỳ độc nào.
Mắt Tiêu Lâu sáng lên—may mà anh mang hết sáu mẫu huyết thanh về nên mới có sáu liều vắc-xin. Sau này gặp khí độc, thứ này có thể cứu mạng.
Phần thưởng cố định của phòng 2 Bích là [Thẻ virus zombie]. Khi dùng, chính anh cũng sẽ nhiễm bệnh. Chỉ khi vượt ải hoàn hảo, có được vắc-xin, mới có thể sử dụng hai thẻ cùng lúc mà không gặp bất lợi.
Dù hai thẻ cấp A này có hạn chế, nhưng không thể phủ nhận rằng trong hoàn cảnh đặc biệt, thẻ cấp A không thua kém thẻ cấp S.
Chỉ cần biết cách sử dụng linh hoạt, mọi thẻ đều có thể phát huy tối đa tác dụng. Ví dụ như thẻ Dao gọt hoa quả, Nước hoa mùi hoa hồng cấp C, Sudoku cấp B đã giúp Tiêu Lâu rất nhiều trong Thị trấn zombie.
Lần này, anh sẽ rút được thẻ gì?
Tiêu Lâu thấy rương báu vàng lấp lánh trước mặt, tiến lên rút thẻ.
– Chúc mừng người chơi đạt được thẻ bài cấp A [Thẻ triệu hồi: Thủ lĩnh zombie]!
Tiêu Lâu ngẩn ra—vậy mà lần này chỉ random ra thẻ cấp A? Lẽ nào vì anh trốn quái khắp nơi, tốn tận 50 phút để vượt ải nên chất lượng chỉ đạt cấp A?
Anh cầm tấm thẻ đọc mô tả.
Thẻ triệu hồi: Thủ lĩnh zombie
Độ hiếm: A
Mô tả: Có trong kho rút thăm trúng thưởng, sau khi vượt ải hoàn hảo sẽ có xác suất đạt được. Thẻ cấp A đã có cấp độ tối đa, toàn bộ kỹ năng được mở khóa tự động (không cần nâng cấp như thẻ cấp S).
Kỹ năng kèm theo 1: Móng vuốt công kích
Thủ lĩnh zombie Lưu Tiểu Nguyên vươn móng vuốt tấn công kẻ địch gần nhất với tốc độ cực nhanh. Những sinh vật tiếp xúc với móng vuốt sẽ nhiễm virus zombie, trở thành zombie dưới sự điều khiển của Lưu Tiểu Nguyên.
Kỹ năng kèm theo 2: Điều khiển zombie
Lưu Tiểu Nguyên phát ra tiếng hét chói tai, triệu hồi sáu zombie cấp thấp hỗ trợ tác chiến mỗi 24 giờ. Zombie hành động chậm chạp nhưng sức tấn công mạnh, có thể nghe theo lệnh tập thể hoặc tách rời. Những sinh vật bị zombie cấp thấp tấn công sẽ nhiễm virus zombie, sau 10 giây không tiêm vắc-xin sẽ xuất hiện dấu hiệu tử thi.
Lưu ý: Tộc zombie của Lưu Tiểu Nguyên có điểm yếu ở đầu—chặt đứt đầu sẽ chết, thẻ bài cũng hỏng.
Trên thẻ là hình ảnh cậu bé trai mặt tái nhợt, răng nanh sắc bén, đôi mắt đen thăm thẳm nhìn chằm chằm Tiêu Lâu, như thể sắp nhảy ra khỏi thẻ.
Tiêu Lâu nhớ lại cảnh thằng bé lừa mình mở cửa ở bệnh viện vừa rồi, bỗng cảm thấy rùng mình.
Vậy mà anh lại bốc trúng thẻ triệu hồi Lưu Tiểu Nguyên!
Sau này có thể gọi thằng bé zombie này ra bất cứ lúc nào, cảm giác lạnh sống lưng—không biết nó có quay sang tấn công mình không?
Tiêu Lâu gạt bỏ suy nghĩ kỳ quái, ngẩng lên hỏi Át Bích: "Tôi có được nghỉ ngơi không?"
Át Bích: "Năm phút."
Tiêu Lâu bất lực—Át Cơ từng cho anh đến 15 phút nghỉ, Át Rô thậm chí không cho nghỉ, còn Át Bích chỉ có năm phút. Vừa chạy loạn trong thị trấn zombie căng thẳng, thể lực tiêu hao nghiêm trọng, giờ chân như đeo chì, không muốn cử động.
Năm phút nghỉ... quá keo kiệt!
Anh lập tức ngồi xuống sofa, xoa bóp các bộ phận cơ thể để thư giãn.
Át Bích hỏi: "Tiếp theo anh chọn phòng nào?"
Tiêu Lâu nghĩ ngợi: "Còn mỗi 2 Nhép chưa đi, chắc chọn 2 Nhép."
Át Bích: "2 Nhép là mật thất cấp D cuối cùng."
"Chỉ có bốn phòng cấp D: 2 Cơ, 2 Rô, 2 Bích và 2 Nhép thôi sao?" Tiêu Lâu bất ngờ—anh tưởng giai đoạn mới vào sẽ có nhiều cửa ải để làm quen, ai ngờ chỉ có bốn phòng cấp D.
"Mật thất cấp D chỉ để anh hiểu sơ lược về bốn loại mật thất. Mỗi phòng đã đủ rồi." Át Bích phất tay, lá bài 2 Nhép bay tới trước mặt Tiêu Lâu: "Rất nhiều người cùng tiến vào phòng 2 Nhép, đang ghép đối thủ cho anh."
"Đối thủ?" Tiêu Lâu kinh ngạc ngẩng đầu.
"Mật thất khiêu chiến đương nhiên sẽ có đối thủ." Át Bích nói.
"..." Biết trước đã không chọn phòng Nhép, giờ đổi còn kịp không?
***
Cùng lúc đó, trong không gian cá nhân của Ngu Hàn Giang.
Quần áo dính đầy bùn đất, mặt phủ đầy tro bụi, toàn thân mệt mỏi. Vừa rồi hắn phải đương đầu với vô số zombie trong quá trình vượt ải—mặc dù lũ sinh vật cấp thấp không gây nguy hiểm, nhưng giải quyết chúng cũng tốn khá nhiều sức.
Dù quần áo bẩn thỉu, nhưng khi bước vào không gian cá nhân, nó lập tức phục hồi như mới. Như thể mọi chuyện vừa xảy ra chưa từng tồn tại.
Hẳn là hệ thống đang reset lại số liệu. Sau khi người khiêu chiến rời khỏi mật thất, toàn bộ sự việc sẽ trở về 0, chỉ có cảm giác mệt mỏi vẫn còn.
Ngu Hàn Giang hít sâu, ổn định tinh thần, hỏi: "Tôi muốn tổ đội với người khác phải làm thế nào?"
Át Bích lạnh lùng: "Dùng kim tệ mua sách khế ước, một vạn một cuốn. Tìm cách kiếm tiền trong những mật thất tiếp theo."
"Phiền thế?"
"Không thích thì cứ vượt ải một mình."
Ngu Hàn Giang nhíu mày, không nói thêm.
Là người khiêu chiến, trong mắt hắn không hề có chút sợ hãi. Người đàn ông cao ráo đứng giữa khoảng không sương mù, vẫn điềm tĩnh như đứng trong sở cảnh sát.
Hắn rút một tấm thẻ trong rương, xem xong liền nói: "Tiếp theo tôi sẽ tới 2 Nhép."
Át Bích: "Xin đợi, đang ghép đối thủ cho anh."
Một lúc sau, Ngu Hàn Giang nhận được thông báo: "Đã ghép đối thủ thành công, tuyển thủ số 3."
Gần như cùng lúc, Tiêu Lâu nhận được: "Đã ghép đối thủ thành công, tuyển thủ số 1."
– Đang tạo mật thất
– Đã tải xong thông tin người khiêu chiến
– Chào mừng những người khiêu chiến tiến vào mật thất 2 Nhép: [Khiêu chiến 10.5]!
Hết chương 13.
Lời tác giả: Đội quân Ngu cuối cùng cũng sắp chính thức xuất hiện rồi!