21. Chương 21: Lá phong nhuốm màu máu (Phần 2)

Thẻ Bài Mật Thất

Chương 21: Lá phong nhuốm màu máu (Phần 2)

Thẻ Bài Mật Thất thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hành tri lâu là tòa nhà hành chính của trường.
Cuối hành lang phía Đông tầng một là phòng an ninh, hai người đi thật nhẹ nhàng, Tiêu Lâu nhìn qua cửa sổ, quả nhiên như lời Ngu Hàn Giang nói, có một bảo vệ đang ngủ gục trên bàn. Trước mặt anh là màn hình lớn hiển thị hình ảnh từ các camera rải khắp trường, trong đó có vài ô màu đen – chính là những góc chết không thể theo dõi mà Ngu Hàn Giang đã xác nhận sau khi kiểm tra các camera bị hỏng.
Bước vào Hành tri lâu, chỉ có một camera ở góc cầu thang, hành lang và bên trong văn phòng đều không có.
Hai người nhìn nhau, tiếp tục tiến về phía trước.
Ngoại trừ phòng an ninh, những phòng khác đều là văn phòng của giáo viên.
Tầng một là văn phòng của giáo viên khối 10, phân biệt bằng những tấm bảng hình lá phong đỏ treo bên ngoài. Chín bộ môn đều có phòng riêng, bao gồm Chính trị, Lịch sử, Địa lý, Vật lý, Hóa học, Sinh học, Toán học, Ngữ văn, Ngoại ngữ.
Tầng hai và tầng ba lần lượt là văn phòng của giáo viên khối 11 và 12, bố cục hoàn toàn giống nhau.
Từ tầng bốn trở lên là những văn phòng bộ môn khác như Thể dục, Âm nhạc, Mỹ thuật, Tin học, v.v.
Tầng năm là những phòng chức năng như ban hậu cần, phòng sinh hoạt chung, phòng trưng bày giải thưởng, phòng hỗ trợ tâm lý, v.v.
Tầng sáu là đoàn ủy, hội học sinh, phòng hiệu phó, hiệu trưởng và ban lãnh đạo.
Tầng bảy chỉ có một trung tâm hội nghị duy nhất, sức chứa lên tới vài trăm người.
Tiêu Lâu từng làm việc ở trường đại học, quen thuộc với bố cục của những tòa nhà đa chức năng. Chỉ nhìn qua một lần, anh đã ghi nhớ toàn bộ, sau đó vẽ lại sơ đồ các văn phòng trong tòa nhà lên cuốn vở của Ngu Hàn Giang.
Hai người lục soát toàn bộ Hành tri lâu cẩn thận, kể cả WC và phòng nước uống tự phục vụ.
Sau khi xong, Ngu Hàn Giang dẫn Tiêu Lâu đi điều tra ba tòa nhà dạy học để làm quen với mọi ngóc ngách thuận tiện cho di chuyển và chạy trốn.
Khối 10 chưa chia ban, tổng cộng 22 lớp, ước đoán mỗi lớp khoảng 40 học sinh. Từ khối 11 trở đi, lớp được chia thành hai ban: Xã hội có sáu lớp, Tự nhiên có 16 lớp.
Hai người đi qua từng dãy lớp học, ghi lại bố cục lớp học, nhà vệ sinh, hành lang của tòa nhà vào vở.
Thư viện và sân vận động không mở cửa cuối tuần nên chưa thể vào điều tra, đành đợi sau này có cơ hội.
Khi hai người đi khắp sân trường thì trời cũng ngả hoàng hôn.
Đứng trên hành lang tầng bốn của tòa Sùng văn lâu khối 12, có thể nhìn bao quát toàn trường.
Ánh nắng chiều như ngọn lửa thiêu đốt bầu trời, lá phong nhuốm màu máu bay lả tả, khiến không khí ngày càng trở nên kỳ lạ.
Gió mát thổi tới, mang theo hương thơm từ bồn hoa dưới tầng lên mũi.
Thấy Ngu Hàn Giang nhíu mày trầm tư, Tiêu Lâu nhẹ giọng hỏi: "Ngu đội, theo kinh nghiệm của anh, tỉ lệ giết người trong trường học thế giới thật không cao lắm phải không?"
Ngu Hàn Giang gật đầu: "Hiện tại học sinh trung học bận học hành, về nhà còn chẳng đủ thời gian làm bài, hơn nữa gia đình quản lý chặt. Dù có mâu thuẫn trong giờ học cũng ít khi đến mức giết người. Tất nhiên cũng có trường hợp phạm nhân là trẻ vị thành niên có tâm lý lệch lạc."
Ở mật thất 2 Cơ trước đó, bác sĩ ngoại khoa Triệu Sâm đã gây án hai lần, moi tim rồi mang xác em họ đi, đặt vợ lên giường trải đầy hoa hồng. Vụ án đầu tiên đã man rợ như vậy, dường như đang ám chỉ hung thủ trong thế giới thẻ bài nguy hiểm hơn rất nhiều.
Vì vậy, tội phạm tâm lý giết người trong trường học của thế giới thẻ bài cũng có khả năng cao sẽ xuất hiện.
Tiêu Lâu hít sâu, nói đùa: "Chẳng biết học sinh cấp ba ở thế giới thẻ bài có phải thi đại học không nhỉ?"
Ngu Hàn Giang vốn nhíu chặt mày nhưng nhờ câu nói đùa này mà nhẹ nhõm hơn, hắn nói: "Nơi này cũng giống thế giới thực, môn học như Chính trị, Sử, Địa, Lý, Hóa, Sinh, Toán, Văn, Ngoại ngữ đều giống nhau."
Tiêu Lâu dựa vào lan can, ngắm nhìn rừng phong xa xa, nói: "Đúng nhỉ. Tôi tưởng môn học của họ sẽ như phân loại thẻ bài hay chiến đấu bằng thẻ bài gì đó."
Ngu Hàn Giang quay đầu nhìn anh: "Chưa biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì, sao anh chẳng căng thẳng gì?"
Tiêu Lâu mỉm cười: "Chẳng phải có chuyên gia trinh sát hình sự ở đây sao? Tôi có gì mà phải căng thẳng?"
Sự tin tưởng từ đối phương khiến Ngu Hàn Giang bất ngờ.
Thực ra họ chưa quá quen thân, trong thế giới thực cũng chỉ gặp nhau bốn lần.
Nhưng... cảm giác được người ta tin tưởng cũng không tồi chút nào.
Ngu Hàn Giang nói: "Thân là cảnh sát hình sự, tôi đã từng gặp đủ loại án mạng." Dừng một chút, hắn cũng tựa vào lan can như Tiêu Lâu, nhìn về rừng phong, "Nhưng thế giới này hoàn toàn khác biệt. Điều quan trọng nhất chính là tôi không có quyền chấp pháp ở đây."
Tiêu Lâu ngẩn ra, rồi hiểu được ý của Ngu Hàn Giang.
Ở thế giới thực, Ngu Hàn Giang là cảnh sát, có giấy phép hành nghề, có thể chặn đường nhân chứng để tra hỏi hay áp giải nghi phạm. Gia đình và người dân sẽ phối hợp điều tra.
Nhưng ở thế giới này, hắn cũng chỉ như Tiêu Lâu, một kẻ qua đường.
Hắn không thể chặn đường học sinh để hỏi án mạng, không thể yêu cầu nhà trường cung cấp camera, cũng không thể ngăn bảo vệ phát hiện. Hắn chỉ có thể điều tra dưới lớp vỏ bề ngoài của một người đứng xem.
Tiêu Lâu trầm mặc một lát, mới nói: "Dù không thể dùng thân phận cảnh sát để thẩm vấn ngay, nhưng tôi tin tưởng vào kinh nghiệm phá án phong phú của Ngu đội. Mật thất cấp C mà thôi, nếu ngay đến anh cũng không phá được thì những người khiêu chiến khác còn thua thê thảm hơn."
Ngu Hàn Giang quay đầu nhìn anh: "Anh tin tưởng tôi đến thế à?"
Tiêu Lâu quyết đoán: "Đương nhiên rồi."
Gương mặt vốn lạnh lùng của Ngu Hàn Giang dần dịu lại, thậm chí trong đôi mắt sâu thăm thẳm kia cũng ánh lên chút ấm áp. Hắn nhìn thẳng vào mắt Tiêu Lâu, hạ giọng nói: "Anh có thể tin tưởng tôi là tốt rồi. Đúng như anh nói, hiện tại mới là mật thất cấp C, nếu cảnh sát và pháp y còn không qua nổi phòng này thì chắc chắn thế giới thẻ bài không chừa đường sống cho người ta."
Tiêu Lâu nói: "Đúng vậy, thế nên chẳng việc gì phải lo lắng cả, chuyện gì đến rồi sẽ đến thôi."
Hai người mỉm cười nhìn nhau.
Trong bầu không khí vốn ngột ngạt này, khoảnh khắc vừa rồi bỗng thoải mái hơn không ít. Tiêu Lâu nhận ra, bình thường Ngu Hàn Giang luôn làm mặt lạnh lùng nghiêm túc, ánh mắt sắc sảo, nhưng khi người đàn ông này cười rộ lên... lại rất tuấn tú.
Ngu Hàn Giang nhanh chóng thu nụ cười lại, nói: "Trời sắp tối rồi, đêm nay ngủ đâu đây?"
Tiêu Lâu nhìn lướt qua khuôn viên trường, bất đắc dĩ nói: "Vào tòa dạy học tìm chỗ ngủ vậy."
Điều kiện có hạn, họ chỉ có thể thuận theo hoàn cảnh tạm ngủ một đêm.
***
Chẳng mấy chốc trời đã tối đen, đèn đóm trong trường lần lượt sáng lên.
Thiết kế đèn đặc biệt, ánh sáng ấm áp, trên có ốp vài tấm trang trí hình lá phong, nhìn xa như cây phong phát sáng được cố ý tỉa tót.
Tiêu Lâu chợt nhận ra rừng phong gần đó có vài cột đèn đã hỏng, khu vực 100m xung quanh hoàn toàn chìm trong bóng đêm.
Rõ ràng Ngu Hàn Giang cũng phát hiện ra điều này, hắn liếc nhìn Tiêu Lâu.
Hai người không cần nói nhiều, ăn ý quay người đi xuống, chạy tới khu vực đèn hỏng để kiểm tra.
Ngu Hàn Giang đứng dưới điểm giao giữa ánh sáng và bóng tối, cau mày nói: "Hai bên trái phải, mỗi bên hỏng tám cột đèn."
Tiêu Lâu sờ cằm đăm chiêu: "Rừng phong này hẳn là nơi quan trọng trong mật thất, đèn đường bị phá hỏng không biết có ý nghĩa gì không. Có khi nào vụ án sẽ xảy ra vào đêm nay? Dù sao đêm không nhìn rõ mọi thứ, tiện cho việc gây án hơn."
Ngu Hàn Giang đồng ý: "Cũng có khả năng. Tối mai chúng ta cần phải chú ý đến khu vực này."
Một người mò mẫm trong rừng cây để điều tra chắc chắn sẽ sợ toát mồ hôi lạnh. May mà đây là mật thất hai người, có đồng đội trao đổi thông tin, tâm lý sẽ thoải mái hơn.
Trong bóng đêm, Ngu Hàn Giang đi về phía trước, bước chân vững vàng.
Tiêu Lâu đi theo hắn vòng quanh rừng phong một lượt, hỏi: "Có phát hiện ra gì nữa không?"
"Không có gì kỳ lạ, xem ra cả ngày hôm nay là để dành cho chúng ta làm quen với hoàn cảnh rồi. Đợi đến mai đi học mới xảy ra chuyện không may." Hắn quay đầu nói với Tiêu Lâu, "Đi về nghỉ ngơi trước đã, dưỡng sức chờ đến sáng mai."
Tiêu Lâu gật đầu, đi theo hắn về lại tòa nhà dạy học, ngồi xuống một góc cầu thang ở tầng một, mỗi người dựa vào một bên tường nghỉ ngơi.
Vượt qua những mật thất trước đó đã khiến cả hai đều rất mệt mỏi, chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi.
Nhưng Tiêu Lâu ngủ không ngon một chút nào.
Trong mơ, hình ảnh người cha ôn hòa nói: "Con là người trưởng thành, tự quyết định chuyện của bản thân, cha mẹ sẽ không can thiệp." Rồi đến giọng phấn khởi của em gái: "Sang năm em cũng sẽ thi vào Giang Châu, đến lúc đó sẽ tới ăn ké anh trai ha!" Chốc sau lại là bà với mái tóc dài bạc trắng, cười tủm tỉm nắm tay anh, hỏi: "Tiểu Lâu, khi nào thì con đưa người ta về ra mắt bà..."
Từng gương mặt người thân trong gia đình, trong giấc mơ bỗng trở nên rõ ràng đến lạ.
Tiêu Lâu chỉ cảm thấy cả người như sa vào hầm băng, lạnh đến run rẩy.
Anh vẫn luôn tỏ vẻ bình tĩnh và kiên cường trước những người gác cửa, nhưng mỗi khi nghĩ đến cái chết có thể đã cận kề, nghĩ đến gia đình, không kiềm chế được mà đau đớn.
Cảnh cuối cùng trong giấc mơ chính là ngày ba anh em chơi Đấu địa chủ hôm đó, sau đó có giọng nói truyền đến tai anh – chào mừng đến với thế giới thẻ bài.
Tiêu Lâu giật mình tỉnh dậy.
Khi tỉnh lại, thấy trên người mình là chiếc áo khoác dài màu xám – áo của Ngu đội, nhiệt độ cơ thể đối phương vẫn còn quẩn quanh nơi tà áo. Tiêu Lâu được bao bọc trong cảm giác ấm áp lạ lẫm, ngượng nghịu cầm quần áo đứng dậy.
Ngu Hàn Giang nhìn về phía anh, ánh mắt ôn hòa: "Mơ thấy ác mộng sao?"
Tiêu Lâu gật đầu, hít sâu điều chỉnh lại cảm xúc, đưa trả áo khoác cho Ngu Hàn Giang: "Cảm ơn."
"Anh mặc đi, tôi không lạnh." Ngu Hàn Giang không nhận lại.
Khi vào thế giới thẻ bài, Tiêu Lâu cũng mặc áo măng-tô, nhưng vì chạy trốn trong Thị trấn zombie nên đã vứt bỏ. Từ nhỏ anh đã sợ lạnh, giờ chỉ mặc áo len, vào thời tiết cuối thu này, ngồi ngủ nơi hành lang lạnh lẽo, rét đến mức răng đập vào nhau.
Ngu Hàn Giang thấy anh co rúm người lại mới đắp áo của mình cho anh.
Tiêu Lâu mặc áo khoác, nhẹ giọng hỏi: "Anh không ngủ sao?"
Ngu Hàn Giang nói: "Cũng mới gặp ác mộng nên vừa tỉnh."
Tiêu Lâu bị cơn ác mộng khiến tỉnh dậy, giờ rất khó để ngủ tiếp, anh cười nói: "Không ngủ được nữa rồi, trời cũng sắp sáng nhỉ?"
Ngu Hàn Giang cũng không buồn ngủ, hai người nói chuyện phiếm với nhau.
Chẳng bao lâu mặt trời đã nhú lên từ chân trời phía Đông, vầng sáng dần dần xé toạc bóng đêm, tỏa khắp mặt đất, ánh sáng màu đỏ rực chậm rãi dâng lên.
Sáu rưỡi, trời đã sáng bảnh.
Hai người nhìn nhau, lập tức rời khỏi tòa nhà dạy học, tìm chỗ kín đáo gần cổng trường để trốn, cảnh giác quan sát phía bên ngoài.
Bảo vệ trực trong Hành tri lâu đã tỉnh.
Anh bảo vệ mập mạp ngáp một cái, đi tới mở cổng trường.
Học sinh túm năm tụm ba lưng đeo cặp sách tiến vào trường, chia về những tòa nhà dạy học khác nhau. Một vài giáo viên cũng bước nhanh vào tòa hành chính, giáo viên trực tuần đứng ngoài cổng kiểm tra thẻ học sinh, còn có cô lao công xách xô nước đi quét tước hành lang và nhà vệ sinh...
Khuôn viên trường dần trở nên náo nhiệt.
Chuyện gì sẽ xảy ra đây?
Hai người hoàn toàn không thể biết được.
Tiết học đầu tiên tại trường trung học Phong Lâm sẽ bắt đầu vào bảy rưỡi.
Trong khoảng thời gian từ bảy giờ đến bảy rưỡi, rất nhiều học sinh đổ dồn vào trường học, ai cũng mặc đồng phục thể dục màu đỏ. Dù Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu tinh mắt đến thế nào thì giờ cũng chẳng khác gì mắc bệnh mù mặt.
Hơn một ngàn học sinh mặc đồ giống hệt nhau... thì nhớ kiểu gì?
Hai người đều cảm thấy có chút mờ mịt.
Ở phòng 2 Cơ, vào còn gặp người chết, mục tiêu rất rõ ràng. Trong khi đó tại mật thất 3 Cơ này, chẳng nhẽ lại bắt họ đi tìm diễn viên trong biển người mù mịt này hay sao? Nghĩ lại chắc không thể. Vì vậy chắc chắn sẽ có vài manh mối.
7:30, tiếng chuông dễ nghe vang lên phá vỡ sự yên tĩnh trong sân trường.
Một lúc lâu sau cổng trường vẫn không có động tĩnh.
7:35.
Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang đang định rời đi thì đúng lúc này, có một cô gái hốt hoảng vọt tới cổng trường, cô không mặc đồng phục, thay vào đó là quần jeans và áo len trắng hơi mỏng, hai má đỏ bừng vì thở dốc, rõ ràng đã chạy hộc tốc vì sợ muộn học.
Thầy giáo trực cổng đứng đó nhíu mày ngăn cô lại: "Em học lớp nào? Lại còn không mặc đồng phục nữa! Thẻ học sinh đâu?"
Cô bé cuống quýt móc thẻ học sinh trong ví ra đưa cho thầy giáo, giọng run run: "Em, em là Ứng Tiểu Nhã lớp 3 khối 12, em bị mất, à bị quên đồng phục..." Cô cúi đầu nhìn đồng hồ, gấp gáp nói: "Thầy ơi hôm nay chúng em có bài kiểm tra trắc nghiệm môn Anh vào tiết đầu, xin thầy cho em vào với..."
Thầy giáo ghi lại mấy chữ lên vở: "Bảo chủ nhiệm là hôm nay lớp em bị trừ hai điểm. Đi đi!"
Cô gái trắng bệch cả mặt, cúi đầu chào thầy trực cổng rồi chạy nhanh về phía Sùng văn lâu cho khối 12.
– Ứng Tiểu Nhã, lớp 3 khối 12. Đây là học sinh đầu tiên lộ tên thật, không mặc đồng phục, đặc điểm rất rõ ràng.
Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang nhìn nhau, cùng gật đầu.
Hai người không ai phản đối, ăn ý quay người tránh khỏi tầm mắt của bảo vệ ngoài cổng, nhanh chóng đuổi theo cô bé đi học muộn này.
Diễn viên chính trong mật thất 3 Cơ chính là cô ấy!
Hết chương 21.