24. Chương 24: Lá Phong Đẫm Máu (Hết)

Thẻ Bài Mật Thất

Chương 24: Lá Phong Đẫm Máu (Hết)

Thẻ Bài Mật Thất thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người phát ra tiếng thét chói tai ấy là cô bạn cùng bàn Dịch Như.
Ứng Tiểu Nhã từ trên nóc nhà nhảy xuống, rơi ngay vào chân cô gái.
Khi bảo vệ chạy tới, Dịch NhưRun rẩy không ngừng, đôi mắt mê hoảng sợ, nước mắt tuôn trào không dứt như suối.
Bảo vệ đứng sững một hồi, sau đó đội trưởng tổ bảo vệ mới phản ứng lại, lập tức ra lệnh: "Hai người giữ hiện trường, không cho ai đến gần. Tôi đi báo hiệu trưởng. Tiểu Lưu, mau gọi cảnh sát!"
Cậu bảo vệ tên Tiểu Lưu lập tức chạy đi báo cảnh sát.
Ngu Hàn Giang: "..."
Sao lại phải gọi cảnh sát? Nếu đây là thế giới thật, Ngu Hàn Giang sẽ trực tiếp đưa thẻ cảnh sát ra điều tra, nhưng tiếc thay, anh không thể lộ diện trong thế giới mật thất, thậm chí còn phải né tránh cả bảo vệ.
Tiêu Lâu nghe thấy vậy cũng cảm thấy nghi hoặc, anh quay nhìn Ngu Hàn Giang, nhẹ nhàng hỏi: "Gọi cảnh sát? Thế giới mật thất cũng có cảnh sát sao?"
Ngu Hàn Giang nghiêm túc nói: "Khi trường học có người chết, báo cảnh sát là thủ tục bình thường. Cũng hợp lý thôi. Chỉ là cảnh sát thế giới thẻ bài sẽ giúp chúng ta tìm lời giải hay gây khó khăn cho chúng ta, vẫn chưa biết được."
Tiêu Lâu đoán: "Chắc là sẽ giúp chúng ta chứ? Mật thất cấp C, nếu cảnh sát lừa dối chúng ta, gặp phải người khiêu chiến không biết điều tra, chúng ta sẽ không thể thoát khỏi đây được."
"Có lý." Ngu Hàn Giang trầm ngâm vài giây, ngẩng đầu nhìn lên sân thượng, ghé sát vào tai Tiêu Lâu nói nhỏ: "Trước khi cảnh sát đến, tôi sẽ lên sân thượng tìm manh mối. Thầy Tiêu ở lại đây, sau này mặc áo choàng tàng hình kiểm tra nguyên nhân tử vong của Ứng Tiểu Nhã. Anh là chuyên gia trong lĩnh vực này."
Tiêu Lâu gật đầu: "Được."
Ngu Hàn Giang dặn dò: "Áo choàng tàng hình chỉ có tác dụng trong 30 phút, chú ý thời gian, cẩn thận đừng để bảo vệ phát hiện."
Tiêu Lâu: "Tôi hiểu, anh cũng cẩn thận."
Hai người nhìn nhau, rồi chia nhau hành động.
Ngu Hàn Giang nhanh chóng lắc mình tiến vào tòa nhà khối 12, tránh camera rồi lên thẳng tầng bốn, đi qua hành lang nối giữa các tòa đến Hành Tri Lâu, sau đó leo thang lên sân thượng tầng bảy.
Chỗ Ứng Tiểu Nhã nhảy xuống là dưới Hành Tri Lâu. Mặt đất toàn xi-măng cứng, lại cao bảy tầng, chỉ cần ngã xuống sẽ chết ngay.
Ngu Hàn Giang lên đến tầng bảy, thấy cửa sân thượng mở.
Anh nhớ hôm trước khi thăm dò bố cục Hành Tri Lâu với Tiêu Lâu, cửa này đã bị khóa. Nhà trường thường khóa cửa sân thượng để ngăn học sinh và giáo viên lên chơi, tránh xảy ra tai nạn. Nhưng giờ cửa mở, rõ ràng có người đã cố tình mở ra.
Ứng Tiểu Nhã là học sinh, không thể có chìa khóa cửa sân thượng.
Người mở cửa chắc chắn có liên quan đến vụ án.
Ngu Hàn Giang bước nhanh ra sân thượng.
Hôm qua trời mưa, mặt sân vẫn còn ẩm ướt. Chính vì thế những nơi ướt sẽ để lại rõ dấu chân. Lúc này có một loạt dấu chân trên sân thượng, size khoảng 37, cùng cỡ chân với Ứng Tiểu Nhã, bước chân lảo đảo như thể cô bé chạy lồng lộn.
Dấu chân biến mất ở rào chắn, nhảy xuống sẽ rơi đúng chỗ thi thể của cô bé.
Nhìn bề ngoài, dấu chân này chỉ thuộc về Ứng Tiểu Nhã. Tại hiện trường không có dấu vết của người thứ hai.
Nhưng dấu chân không phải yếu tố duy nhất để phán đoán. Ngu Hàn Giang thường xuyên điều tra phá án, dấu chân rất dễ giả mạo. Ví dụ như có người đi đôi giày cùng size với Ứng Tiểu Nhã, hoặc trực tiếp kiễng chân giẫm lên dấu chân của cô bé để tạo thành dấu chân trùng lên nhau. Hai tình huống này đều chứng tỏ việc "hiện trường chỉ có dấu chân của Ứng Tiểu Nhã" là giả mạo.
Sân thượng ẩm ướt, khác với tuyết, không thể phán đoán độ nông sâu của dấu chân, tạm coi hiện trường chỉ có dấu chân của một người, nhưng không thể loại trừ hoàn toàn khả năng có người thứ hai.
Ngu Hàn Giang nhìn kỹ chỗ Ứng Tiểu Nhã nhảy xuống, thấy một mảnh vải kẹt lại, giống y hệt chiếc khăn quàng trên cổ cô bé.
Đột nhiên, tiếng gõ cửa dồn dập vọng lên từ tầng dưới, theo đó là giọng nói hoảng hốt của đội trưởng bảo vệ: "Hiệu trưởng, lớp 3 khối 12 có học sinh nhảy lầu!"
"Cái gì?" Hiệu trưởng và hai hiệu phó đang nói chuyện, nghe thấy liền quay người xuống tầng theo bảo vệ. Hiệu trưởng vừa đi vừa nói: "Trần Hiệp, lập tức thông báo cho toàn bộ giáo viên chủ nhiệm, hết tiết yêu cầu học sinh ở lại trong lớp, không được ra ngoài! Lưu Hiệu, gọi hết học sinh, giáo viên chủ nhiệm và giáo viên bộ môn của lớp 3 khối 12 tới hiện trường!"
Hiệu phó hỏi: "Đã báo cảnh sát chưa?"
Bảo vệ nói: "Đã báo ạ, cảnh sát sẽ tới ngay."
Tiếng bước chân dồn dập của đoàn người xa dần.
Ngu Hàn Giang nhanh chóng điều tra xong sân thượng, đi vào tầng bốn từ góc chết, sau đó đi tới hành lang nối giữa hai nhà để quay về Sùng Văn Lâu khối 12 nhìn từ trên xuống.
Hành lang có tầm nhìn rất tốt, nhìn xuống sân bóng rổ, phía trước có thể thấy rõ tình hình dưới tầng.
Lúc này học sinh lớp 3 khối 12 vẫn còn bị phạt đứng ở sân bóng rổ, họ đều nghe thấy tiếng thét chói tai nhưng không biết chuyện gì xảy ra, ai cũng tò mò ngó nghiêng về hướng phát ra âm thanh.
Thầy giáo thể dục nhận ra có chuyện không ổn, để Du Huy ổn định lớp, còn mình thì đi tới góc rẽ xem xét tình hình. Khi nhìn thấy cô bé nằm giữa vũng máu bị bảo vệ bao quanh, sắc mặt thầy thể dục trở nên cực kỳ xám xịt.
Ứng Tiểu Nhã, thầy thể dục nhớ rất rõ cô bé.
Một học sinh chết ngay trong tiết của mình, thầy không tránh khỏi bị dính líu.
Thầy thể dục căng thẳng siết chặt tay, hỏi bảo vệ chuyện gì đã xảy ra. Lúc này ban lãnh đạo trường cũng tới, chủ nhiệm lớp 3 khối 12 và giáo viên bộ môn nhận thông báo xong cũng đi đến hiện trường.
Thấy cảnh tượng máu me trước mắt, lãnh đạo trường bỗng sa sầm mặt mày.
Thầy chủ nhiệm vốn hay cười híp mắt giờ cũng lặng đi, ông quay lại trừng mắt với thầy thể dục, hạ giọng hỏi: "Sao lại thế này? Chẳng phải tiết này là tiết của cô Tần sao?"
Thầy thể dục bồn chồn, lẩm bẩm: "Sáng nay cô Tần gọi điện báo bệnh, bảo cha cô ấy phải đi bệnh viện khám, cô nghỉ để đưa cha đi. Vì vậy tiết Hóa đổi sang tiết Thể dục đầu giờ chiều, tôi đổi tiết với cô ấy."
Hiệu phó phụ trách chấm công bên cạnh nói: "Hôm nay đúng là cô Tần có xin nghỉ."
Hiệu trưởng cau mày: "Đổi tiết với người khác cũng không có vấn đề gì, nhưng cậu hẳn phải làm tròn trách nhiệm chứ! Tại sao lại có học sinh nhảy lầu đúng tiết Thể dục của cậu? Cậu lên lớp cái kiểu gì đấy?!"
Sắc mặt thầy thể dục tái nhợt, anh nhỏ giọng giải thích: "Tôi muốn tổ chức trận bóng rổ cho các em học sinh nam... không ngờ bắt điện thoại giữa giờ lại xảy ra chuyện này."
Hiệu trưởng giận dữ hét lên: "Nghe điện thoại trong giờ giảng, không trông nom học sinh tử tế, đây là do cậu không làm tròn bổn phận!! Xảy ra chuyện nghiêm trọng như thế này tôi cũng chẳng bảo vệ được cậu đâu, chờ mà chịu xử phạt đi!"
Tuy hiệu trưởng đã hạ giọng hết mức nhưng Tiêu Lâu nấp gần đó vẫn nghe thấy rõ ràng.
Thầy thể dục bị mắng té tát nhưng không thể phản bác, chán nản gục đầu.
Đúng lúc này, chuông báo tan tiết bốn vang lên.
Đám học sinh bụng đói bình thường hay ùa ra khỏi tòa nhà sau khi tan tiết để đi ăn, nhưng hôm nay trường học có án mạng, một cái xác còn đang nằm ngay dưới lầu, vị trí đó ai đi ra khỏi tòa dạy học cũng đều sẽ nhìn thấy.
May mắn hiệu trưởng phản ứng nhanh, thông báo cho giáo viên chủ nhiệm yêu cầu học sinh phải chờ trong lớp, không được ra ngoài.
Học sinh các lớp khác không hiểu tại sao, lén lút chuyền giấy cho nhau: "Giữa trưa bắt làm bài tập, thầy chủ nhiệm điên rồi hả?" "Hình như các lớp khác cũng đều phải ở lại, hành lang im phăng phắc luôn!" "À mà vừa nãy có tiếng hét chói tai dưới lầu, mấy cậu có nghe được không?" "Nghe thấy chứ, hét to vậy cơ mà!" "Có chuyện gì nhỉ?"
Tất cả các lớp đều không được ra ngoài, học sinh bị nhốt trong lớp ai nấy đều lo sợ.
Ngu Hàn Giang đứng ở hành lang tầng bốn quan sát toàn cục, Tiêu Lâu thì nấp ở góc rẽ nghe lén động tĩnh tại hiện trường.
Nhân chứng Dịch Như hiện tại mặt mũi trắng bệch, vẫn ngồi run rẩy một bên, thầy chủ nhiệm đang thấp giọng an ủi cô.
Chẳng mấy chốc cảnh sát đã tới.
Để tránh ảnh hưởng đến an ninh trong trường, xe cảnh sát đi vào trường không hề bật còi.
Có sáu người đến—bốn cảnh sát, một pháp y và một trợ lý.
Đội trưởng đội cảnh sát hình sự đi đầu chừng khoảng 40 tuổi, nhìn qua có vẻ là người dày dạn kinh nghiệm, yêu cầu cảnh sát quây hiện trường bằng dây bảo vệ, sau đó đi gặp hiệu trưởng, thầy chủ nhiệm và nhân chứng để biết tình huống của người chết.
Những người khác bắt đầu nhanh chóng thăm dò hiện trường, đội pháp y cũng đeo găng tay kiểm tra thi thể.
Tiêu Lâu bắt đầu hành động.
Anh mặc áo choàng tàng hình, đi theo pháp y tiến vào hiện trường.
Áo choàng tàng hình có tác dụng "biến thành người vô hình", không những người ở thế giới thẻ bài không nhìn thấy Tiêu Lâu mà Ngu Hàn Giang cũng không thấy anh—nhưng hắn biết chắc Tiêu Lâu sẽ đưa ra phán đoán chuyên nghiệp nhất về cái chết của Ứng Tiểu Nhã, hơn nữa còn nghe được toàn bộ quá trình hỏi cung của cảnh sát với những người có mặt tại hiện trường.
Ngu Hàn Giang yên tâm giao lại hiện trường cho Tiêu Lâu, bản thân hắn quay lại phòng học lớp 3 khối 12, muốn tìm xem liệu trong lớp có manh mối mới không.
Ngu Hàn Giang đi tới bàn của Ứng Tiểu Nhã, đôi mắt bỗng nheo lại.
"Thư tuyệt mệnh"
Ba mẹ thân mến, thầy giáo và các bạn học sinh thân mến, rất xin lỗi vì đã phụ sự chờ mong của mọi người, tôi phải đi thôi, đã chẳng còn lưu luyến gì với thế giới này nữa, hãy để cuộc sống của tôi chấm dứt ở tuổi 18 này – Ứng Tiểu Nhã.
Ngu Hàn Giang: "..."
Chữ viết trên di chúc trùng khớp với chữ viết trong vở bài tập của Ứng Tiểu Nhã.
Nét chữ của cô bé đoan chính xinh đẹp, gọn gàng nắn nót, dường như phải suy nghĩ rất lâu mới viết ra.
Ngu Hàn Giang cau chặt mày, cảm giác hai hàng chữ đơn giản này có gì đó không ổn.
Đột nhiên tiếng bước chân vội vàng vọng đến từ sau lưng, nhìn ra ngoài cửa sổ thủy tinh thấy hai cảnh sát đang lên tầng tìm chứng cứ. Ngu Hàn Giang lập tức lách người vào WC đối diện phòng học, chờ cảnh sát vào trong phòng mới bình tĩnh đi ra từ WC, mắt rời khỏi chỗ này, trở lại hành lang nối giữa các tòa nhà.
Dưới lầu, pháp y và trợ lý đang kiểm tra thi thể, sau đó báo cáo sơ bộ với đội trưởng đội cảnh sát: "Phán đoán sơ bộ, người chết do vỡ sọ, bên trong hộp sọ có nhiều nơi xuất huyết, nguyên nhân tử vong cụ thể phải đưa về kiểm tra thêm."
Cảnh sát gật đầu, đi tới hỏi Dịch Như: "Em là người nhìn thấy sao?"
Dưới sự an ủi của thầy chủ nhiệm, Dịch Như đã bình tĩnh hơn, gượng gạo gật đầu: "Vâng."
Cảnh sát nói: "Kể lại chi tiết xem, em và nạn nhân có quan hệ như thế nào, lúc đó em đang làm gì?"
Hai mắt Dịch Như dại ra, môi vẫn run rẩy không ngừng, cô lắp bắp nói: "Tiểu Nhã, Tiểu Nhã là bạn thân nhất của cháu... Khi ấy mấy bạn nam chơi bóng rổ, bạn ấy không thích xem nên hai bọn cháu nhân lúc hỗn loạn quay về lớp..."
"Hôm nay là sinh nhật 18 tuổi của bạn ấy, cháu có chuẩn bị quà, định đưa tận tay cho bạn ấy... Sau khi vào lớp thì Tiểu Nhã đột nhiên nói mình chưa ăn sáng, giờ đói lắm, nhờ cháu đi mua đồ ăn, lúc đó cháu cũng đói nên xuống căn-tin dưới lầu mua hai gói khoai chiên... Trên đường trở về, cháu thấy bạn ấy... rơi xuống từ mái nhà..."
Nói đến đây, Dịch Như lại nhớ về cảnh tượng máu me, cô bé bưng hai tay che mặt rồi lại khóc nức nở.
Vị cảnh sát ra hiệu với người đồng nghiệp bên cạnh, hạ giọng nói: "Đi tới căn-tin hỏi xem cô bé có đi mua khoai chiên thật không." Sau đó đảo mắt nhìn xung quanh, hỏi: "Thầy chủ nhiệm lớp 3 là vị nào? Mấy ngày nay Ứng Tiểu Nhã có biểu hiện khác thường nào hay không?"
Thầy chủ nhiệm đi tới nói: "Trong khoảng thời gian này Tiểu Nhã đi học luôn thất thần, tuần trước có bài kiểm tra mỗi tháng, thành tích đứng cuối của cả khối."
Cảnh sát nói: "Giáo viên bộ môn của lớp 3 đều ở đây cả chứ?"
Thầy chủ nhiệm: "Giáo viên dạy Hóa xin phép nghỉ hôm nay không đến trường, còn lại đều có mặt."
Cảnh sát hỏi: "Các vị có từng dùng lời nói mạt sát, sỉ nhục hoặc trừng phạt về thể xác với nạn nhân hay không?"
Cô giáo tiếng Anh cứng ngắc nói: "Tôi có nói con bé mấy câu, phạt đứng hết một tiết."
Cô giáo môn Vật lý cũng trắng bệch cả mặt, nói: "Tôi cũng mắng em ấy, em ấy thi quá kém, sai hết toàn bộ câu hỏi... Nhưng tôi cam đoan không đánh đập, cũng không nói gì quá nghiêm trọng, chỉ nói... sau này phải cố gắng hơn. Em học sinh này bình thường rất nghiêm túc, tôi cảm thấy điểm thấp chỉ là do phát huy thất thường mà thôi."
Hai cô giáo liếc nhau, sự hối hận hiện ra trên mặt.
Thầy chủ nhiệm nói tiếp: "Vào giờ nghỉ tôi có gọi em ấy lên văn phòng, hỏi về chuyện yêu đương của em ấy và Du Huy, đừng bảo em ấy vì quá xấu hổ, hơn nữa thành tích lại bết bát, chịu không nổi thương tổn nên mới nhảy lầu chứ?"
Giáo viên đưa mắt nhìn nhau, cảnh sát vẫn bình tĩnh nói: "Có phải tự sát hay không còn chưa biết." Sau đó ông quay đầu nhìn hiệu trưởng, nói: "Hiệu trưởng, có thể cho chúng tôi một văn phòng trống không, tôi cần thẩm vấn từng học sinh của lớp 3, hãy gọi hết các em học sinh đến. Ngoài ra, cho tôi xem camera giám sát trong trường nữa."
Hiệu trưởng lập tức phối hợp nói: "Được thưa đồng chí cảnh sát! Vậy anh hãy tới văn phòng bộ môn Toán ở Hành Tri Lâu đi, ở đó gần trung tâm giám sát. Thầy thể dục gọi hết học sinh lớp 3 lên luôn."
Cảnh sát nhắc nhở: "Trước mắt đừng thông báo với học sinh rằng Ứng Tiểu Nhã đã chết."
Thầy thể dục gật đầu, quay người đi gọi học sinh tập hợp tại văn phòng bộ môn Toán tại Hành Tri Lâu.
Tiêu Lâu đi theo pháp y kiểm tra thi thể bên cạnh, vừa lúc nghe hết toàn bộ cuộc đối thoại giữa cảnh sát và giáo viên.
Những thông tin này dù cảnh sát không hỏi thì anh cũng đã biết.
Nhìn từ bên ngoài, có vẻ như Ứng Tiểu Nhã thật sự chịu không nổi tổn thương nên mới nhảy lầu—yêu đương bị thầy chủ nhiệm phát hiện, thành tích xếp cuối cả khóa, bị phạt đứng hết tiết Anh văn, đến tiết Lý lại bị giáo viên mắng một trận. Cô gái yếu ớt nản lòng thoái chí, nhân lúc hỗn loạn trong tiết Thể dục quay lại lớp, dùng lý do "đói bụng" để tránh bạn cùng bàn, sau đó leo lên nóc nhà nhảy xuống, kết thúc một sinh mệnh đang tuổi xuân thì.
Nghe rất logic.
Nhưng họ đã bỏ qua mất chiếc khăn trên cổ Ứng Tiểu Nhã.
Hôm nay là sinh nhật 18 tuổi của cô bé, Du Huy tặng cô một chiếc khăn quàng, Tiêu Lâu vẫn nhớ rõ nụ cười của cô bé lúc đó, cô bé thật sự vui vẻ khi nhận chiếc khăn này. Hơn nữa Du Huy còn nói: "Kiểm tra mỗi tháng thôi mà, lần tới làm tốt là được", lúc ấy Ứng Tiểu Nhã còn gật đầu, rõ ràng tâm trạng cô bé đã khá hơn nhiều khi được Du Huy an ủi.
Dịch Như ngồi cùng bàn còn chuẩn bị quà sinh nhật cho cô, chứng tỏ suy luận trước đó của Tiêu Lâu là sai lầm—hạc giấy mà Dịch Như gấp không để tặng cho con trai mà là tặng cho Ứng Tiểu Nhã, xem ra quan hệ giữa hai cô bé rất tốt.
Có bạn cùng bàn quan tâm, Du Huy an ủi, cô bé không thể tự nhiên nhảy lầu tự sát như vậy được.
Đúng lúc này pháp y lật đầu Ứng Tiểu Nhã lại, Tiêu Lâu vội tiến lên một bước để quan sát kỹ hơn.
Rơi từ trên nóc nhà xuống, đầu tiếp xúc với nền xi-măng, mặt cô bé giờ đã be bét máu, nhìn cực kỳ thê thảm.
Nhưng đồng tử của cô lại co lại rất bất thường.
Tiếng cảnh báo lạnh lùng vang lên bên tai: "Áo choàng tàng hình còn lại 60 giây..."
Xung quanh toàn là cảnh sát và bảo vệ, một khi áo choàng mất tác dụng, Tiêu Lâu sẽ bị bắt quả tang và bị loại khỏi trò chơi.
Tiêu Lâu nhanh chóng xoay người, lặng lẽ bình tĩnh rời khỏi hiện trường.
Kiểm tra sơ bộ thi thể tại hiện trường kết thúc, xác của Ứng Tiểu Nhã bị phủ vải trắng, đặt lên xe chở xác. Hai cảnh sát lên nóc nhà điều tra hiện trường nhảy lầu của Ứng Tiểu Nhã, đội trưởng cùng một nữ cảnh sát khác thì gọi học sinh lớp 3 lên văn phòng thẩm vấn.
Tiêu Lâu đứng nấp sau thân cây muốn chuồn đi nhân lúc hỗn loạn, anh còn đang lo lắng liệu bảo vệ có phát hiện ra mình không thì một giọng nói trầm thấp bỗng vang lên bên tai anh: "Anh qua bên rừng phong chờ tôi, để tôi đi vào cho."
Là Ngu Hàn Giang.
Không nhìn thấy đối phương, nhưng giọng nói bên tai báo cho Tiêu Lâu biết—Ngu Hàn Giang đang sử dụng áo choàng tàng hình, hắn sẽ đi theo cảnh sát thẩm vấn học sinh lớp 3.
Có cảnh sát hình sự xịn ở đây, tất nhiên Tiêu Lâu không cần phải ở lại hiện trường nữa, anh yên tâm quay người đi về phía rừng phong."