146. Chương 146: Dừng lại đúng lúc

Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương

Chương 146: Dừng lại đúng lúc

Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương thuộc thể loại Linh Dị, chương 146 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Vãn Vãn, Vãn Vãn.”
“Cuối cùng cũng chịu liên lạc với tớ rồi à.” Giọng Nhan Ninh vang lên đầy vẻ trêu chọc từ cuộc gọi video, khuôn mặt cô nàng dí sát vào màn hình khiến chiếc mũi trông to tướng: “Mèo của cậu đâu, cho tớ ngắm tí coi.”
“Không xem cửa tiệm của tớ trước à?” Khương Nhàn cầm điện thoại lùi ra xa hơn một chút, cho cô bạn thấy rõ những dãy giá sách cao lớn, đồ sộ phía sau: “Thế nào, cũng được đấy chứ.”
“Uầy.” Nhan Ninh cười phá lên: “Bà chủ Khương của tôi đây mà.”
Khương Nhàn cong môi: “Tớ xem như đã ổn định rồi, còn cậu thì sao, vẫn định tiếp tục phiêu bạt bên ngoài à?”
Nhan Ninh hơi hất cằm: “Mỗi người một lối sống mà, tớ không định dùng mấy cái khuôn khổ đó để trói buộc bản thân đâu. Đợi đến khi nào tớ không còn sức chạy nhảy nữa, sẽ đến chỗ cậu dưỡng già.”
“Được thôi, chỗ tớ vừa hay đang thiếu một người làm vặt.”
Nhan Ninh cười khanh khách: “Thuê một anh chàng đẹp trai làm tạp vụ cho cậu chẳng phải tốt hơn sao, tớ đến chỗ cậu chỉ tổ ăn bám cậu thôi.”
Khó khăn lắm Nhan Ninh mới rảnh rỗi, Khương Nhàn đương nhiên phải tranh thủ trò chuyện thêm vài câu.
Cô cho cô bạn xem con mèo của mình, liền bị Nhan Ninh mắng cho một trận rằng mấy con mèo màu vàng là lắm mưu mô nhất.
Khương Nhàn lại cho cô xem mái tóc uốn lúc trước của mình, than phiền về cái vị thợ vớ vẩn nào đó đã lừa cô mất năm trăm chín mươi chín tệ.
“Mới được bao lâu đâu mà đã không còn xoăn nữa rồi.” Khương Nhàn siết chặt nắm đấm, bực bội nói.
Nhan Ninh “chậc” một tiếng: “Đồ yếu đuối, phải tớ là tớ quay lại đó làm cho ra lẽ, một là phải làm lại, hai là phải trả tiền.”
Bị bạn trêu, Khương Nhàn ngượng ngùng sờ mũi.
Qua màn hình điện thoại, Nhan Ninh đang định trêu chọc cô vài câu thì mắt bỗng sáng rực lên, lẩm bẩm: “Trời ơi, non mơn mởn thật.”
“Cái gì?”
Khương Nhàn thấy người xuất hiện phía sau mình trong màn hình, cô ngẩn ra rồi quay người lại.
Đan Tễ mặc chiếc áo khoác bóng chày xanh trắng, hai tay đan vào nhau đặt sau gáy, dáng vẻ tùy hứng phóng khoáng bước đến, đuôi mắt hơi cong lên: “A Nhàn.”
“Ồ hô, cậu còn thật sự lén lút qua lại với em trai nào rồi à.” Giọng Nhan Ninh vang lên sang sảng, không sót một chữ: “Trông ngon đấy.”
“…” Khương Nhàn nói: “Cậu đừng nói bậy.”
“Tớ hiểu, tớ hiểu, cậu cứ bận đi nhé, bai bai—”
Cuộc gọi video bị ngắt.
Khương Nhàn thở dài, đứng dậy hỏi: “Không phải cậu nhập học rồi sao?”
“Đúng vậy.” Đan Tễ liếm liếm chiếc răng nanh, hai khuỷu tay chống ra sau, tựa vào mép quầy: “Cuối tuần buồn chán nên qua chỗ chị chơi một vòng.”
“Cậu học đại học ở đâu?”
“Hải Thành.”
Từ Hải Thành đến Bình Giang rất xa.
Hơn nữa, sân bay gần Bình Giang nhất cũng mất hai tiếng đồng hồ di chuyển bằng xe.
Đôi khi Khương Nhàn không biết phải nói gì với bọn trẻ bây giờ: “Thời gian đi đi về về lãng phí trên đường, thà ở ký túc xá ngủ một giấc còn sướng hơn.”
Cô bất giác mang theo một giọng điệu mà bản thân cô cũng thấy lạ lẫm.
Đan Tễ buông thõng vai, hai tay chắp lại trông có vẻ đáng thương: “Tôi sai rồi.”
Khương Nhàn lắc đầu.
Cô có lẽ cảm nhận được ý của Đan Tễ, nhưng cậu ta dù sao cũng phải lấy việc học làm trọng, dần dần bận rộn lên rồi thì chuyện ở đây cũng sẽ rất dễ phai nhạt thôi.
Người với người quen biết và thấu hiểu nhau thì khó, nhưng xa cách thì lại chẳng cần ai dạy, dễ dàng hơn bao giờ hết.
Đan Tễ liếc thấy trong tiệm có một giá vẽ, bèn đi tới: “Dù sao cũng không có việc gì, để tôi vẽ cho chị một bức ký họa nhé.”
Cậu ta vừa nói vừa cầm cây bút vẽ lên xoay một vòng, cười nhìn Khương Nhàn: “Được không?”
Khương Nhàn nhìn cậu ta, bỗng nhiên có chút ngẩn ngơ: “Hình như cậu biết rất nhiều thứ.”
Đan Tễ cởi áo khoác bóng chày vứt lên ghế sofa, nghe vậy thì nhếch môi: “Không tinh thông đâu, chỉ là thích thể hiện thôi. Vẽ không đẹp, A Nhàn chị đừng chê nhé.”
Khương Nhàn xoa xoa thái dương, nghe theo lời cậu ta chỉ dẫn, tạo dáng ngồi trên ghế sofa.
Lúc vẽ tranh, Đan Tễ rất nghiêm túc, mày hơi nhíu lại, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn Khương Nhàn, cả người từ cử chỉ đến hành động đều toát lên vẻ thanh xuân sôi nổi của tuổi trẻ.
Cậu ta quá trẻ.
Khương Nhàn cụp mi mắt xuống, không biết đã qua bao lâu, cô khẽ cất lời: “Đan Tễ, sau này đừng gọi tôi là A Nhàn nữa, tôi nghe không quen.”
Bàn tay cầm bút vẽ của Đan Tễ khựng lại.
Vẽ xong toàn bộ bức ký họa mất khoảng hơn hai tiếng đồng hồ.
Khương Nhàn cầm bức ký họa chân dung của mình, ngắm rất lâu, rồi đặt lên chiếc bàn ở cửa hiệu sách, dùng ống đựng bút đè lên.
Cô đã không còn là cô bé mười bảy tuổi của ngày xưa nữa, người trong tranh không còn chút dấu vết ngây ngô nào.
Khương Nhàn nhìn Đan Tễ, ánh mắt trong trẻo mà bình thản:
“Cảm ơn cậu, tôi rất thích.”
Trên bàn vốn dĩ chỉ có một bức ký họa, Khương Nhàn cũng không để ý, nhưng vài ngày sau lại có thêm một bức nữa.
Bức tranh mới này so với bức Đan Tễ vẽ thì kém xa, thậm chí còn chẳng khiến người ta muốn nhìn hơn cả mấy tờ rơi bị dúi vào tay trên phố.
Khương Nhàn vò nó thành một cục, rồi ném vào thùng rác.
Cô nhìn về một hướng nào đó ngoài cửa sổ kính, khi ánh mắt hai người giao nhau từ một khoảng cách xa xôi, cô biết Lận Nguyên Châu chắc hẳn đã thấy hết hành động vừa rồi của cô.
Thế nên anh mới không hề né tránh, mà nhìn cô chằm chằm.
Ngày hôm sau, trên bàn vẫn xuất hiện một bức tranh mới.
Ngày thứ ba…
Những ngày tiếp theo, ngày nào cũng vậy.
Một hôm, khi Lâm Phong đẩy cửa bước vào, đã bị Khương Nhàn đang ở trong tiệm bắt gặp.
Anh ta khá lúng túng: “Chào buổi chiều.”
Khương Nhàn rút tờ giấy vẽ trong tay anh ta ra liếc một cái, rồi trả lại: “Ngày nào cũng gửi đồ bỏ đi đến chỗ tôi, anh ta muốn làm gì?”
“Không phải đồ bỏ đi đâu.” Lâm Phong nói: “Mỗi một bức Lận tổng đều dành mấy tiếng đồng hồ để vẽ đấy.”
Khương Nhàn nhìn anh ta, một lúc lâu sau mới nói: “Khuyên anh ta dừng lại đúng lúc đi, không phải ai cũng có năng khiếu vẽ vời đâu.”
Lâm Phong vẫn để lại bức tranh, rồi đẩy cửa đi ra ngoài.
Anh ta thuật lại từng lời của Khương Nhàn cho Lận Nguyên Châu nghe.
Người sau nghe xong không nói một lời.
Trước đây, Khương Nhàn đã sở hữu một bức tranh đẹp nhất rồi, cho nên dù thế nào đi nữa, sau này cũng không thể có bức nào vượt qua được.
Huống chi, tranh Lận Nguyên Châu vẽ không hề đẹp, so với những bức được treo trang trọng trong thư phòng kia thì chẳng đáng nhắc tới, chỉ xứng đáng bị vứt vào sọt giấy.
Việc này chẳng có tác dụng gì, nhưng lại là hy vọng cuối cùng của anh.
Lận Nguyên Châu cũng không thể biết rõ mình rốt cuộc đang hy vọng điều gì, anh dường như rơi vào bế tắc, lùi một bước không cam lòng, tiến một bước lại chẳng đành.
Gần đến Quốc khánh, viện trưởng của viện mồ côi gọi điện tới, nói là định tổ chức một buổi biểu diễn chào mừng.
Vì có một giáo viên tình nguyện xin nghỉ đột xuất, sợ đến lúc đó không đủ người, lại không muốn để bọn trẻ thất vọng, nên muốn hỏi xem Khương Nhàn có rảnh để giúp một tay không.
Buổi biểu diễn lần này còn có sự tham gia của một số cặp vợ chồng trung niên đủ điều kiện, thực ra cũng là để cho bọn trẻ có cơ hội thể hiện, nếu được nhận nuôi thì không còn gì tốt hơn.
Viện trưởng nói: “Nhân Nhân cũng nhớ cô lắm.”
Khương Nhàn khẽ cười, nghĩ đến việc dạo này lượng khách của hiệu sách cũng khá ổn, cô hỏi: “Gần đây tôi không đi được, vài ngày nữa có được không ạ? Cuối tuần trong tiệm khá đông khách.”
Chỉ cần có thể đến giúp là tốt rồi, viện trưởng đương nhiên đồng ý ngay.