Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 26: Tự dựa vào bản lĩnh
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vào buổi tối, chính sảnh của gia tộc Lận sáng rực ánh đèn.
Khi Lận Nguyên Châu nhận được điện thoại và đến nơi, ông bà Kiều đã đầm đìa nước mắt, kể lể mọi chuyện.
Vừa thấy Lận Nguyên Châu bước vào cửa chính, tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn về phía anh.
Lão gia Lận lên tiếng: “Tiểu Châu, nói thật cho ông biết, có phải Nghiên Ni là do cháu đưa vào đó không?”
Bà Kiều lúc này cũng đã trấn tĩnh lại, vừa sợ hãi vừa căm phẫn nhìn chằm chằm Lận Nguyên Châu.
Lận Nguyên Châu thong thả bước đến sofa ngồi xuống: “Là cháu.”
Ông Kiều sụt sùi nước mắt nước mũi: “Ngài xem, lão gia, tôi nói không sai mà. Dù sao chúng ta cũng là họ hàng máu mủ ruột rà, sau này còn phải hợp tác, Nguyên Châu hà cớ gì lại tuyệt tình đến thế.”
Bà Kiều chua ngoa nói: “Chẳng phải chỉ vì con bé Ni Ni không cẩn thận chọc phải người phụ nữ mà nó bao nuôi bên ngoài thôi sao, vậy mà nó đến cả tình thân cũng không màng đến!”
Bà ta bắt đầu khóc lóc thảm thiết, nhìn sang lão gia Lận: “Ni Ni cũng là do một tay ngài nhìn nó lớn lên, ngài phải làm chủ cho nó ạ!”
Hai vợ chồng kẻ tung người hứng, cả căn nhà cũ chẳng khác nào một sân khấu kịch, vô cùng náo nhiệt.
Thật tội cho lão gia tuổi đã cao, theo lệ thường thì giờ này ông đã sớm đi nghỉ ngơi rồi.
“Được rồi.” Lão gia bị làm ồn đến đau cả đầu, hai tay cầm chiếc gậy gỗ mun dùng sức gõ mạnh xuống sàn, phát ra tiếng “cộp cộp” trầm đục.
Vợ chồng nhà họ Kiều lập tức im bặt.
Những nếp nhăn hằn sâu trên gương mặt lão gia Lận hiện rõ vẻ uy nghiêm bảo thủ, ông nhìn về phía Lận Nguyên Châu: “Cháu nói đi, rốt cuộc là vì chuyện gì?”
Tách trà mà người giúp việc vừa rót vẫn còn nóng, tỏa ra từng làn khói trắng.
Lận Nguyên Châu vắt chéo hai chân, bưng tách trà lên nhấp một ngụm, rồi lười biếng ngả người ra sau ghế sofa: “Làm sai thì đương nhiên phải vào đó mà kiểm điểm, hay là mọi người xem thử xem trong máu của nó xét nghiệm ra thứ gì trước đã.”
Anh giơ tay.
Hứa Thục Lệ lập tức lấy ra một bản báo cáo xét nghiệm đặt lên bàn.
Ông Kiều xem từ trên xuống dưới, càng xem càng kinh hãi.
“Thuốc nhập khẩu, thuộc loại gây nghiện…” Lận Nguyên Châu nhếch môi: “Đoán xem lần sau nó có dám chơi ma túy nữa không?”
“Chắc chắn có người hãm hại Ni Ni nhà tôi, nó không đời nào dám làm thế!” Bà Kiều không nhịn được cao giọng, đôi môi tô son đỏ choét vều ra: “Ồ – tôi biết rồi, cậu muốn bao che cho người phụ nữ mà cậu bao nuôi bên ngoài chứ gì, bọn họ đều kể với tôi cả rồi. Người phụ nữ họ Khương đó xông vào nhà Ni Ni gây sự, cậu đây làm anh họ mà lại vì đại nghĩa diệt thân, hay lắm!”
Bà ta chỉ thẳng vào mũi Lận Nguyên Châu, tuôn ra một tràng những lời bất mãn, trông như đã tức đến phát điên.
Lận Nguyên Châu hoàn toàn không xem bà ta ra gì.
Ông Kiều vội cản người vợ đã mất hết lý trí của mình lại: “Bà bớt nói vài câu đi!”
Ông quát vợ xong, quay người nhìn Lận Nguyên Châu: “Đứa nhỏ Nghiên Ni này hư hỏng quen rồi, cậu sẽ dạy dỗ lại nó. Lần này cháu cứ xem như giúp cậu một lần, coi như nhà họ Kiều chúng ta nợ cháu.”
Lận Nguyên Châu khẽ ngước mắt: “Cậu nói đùa rồi.”
Ông Kiều cau mày: “Cháu có ý gì?”
Lận Nguyên Châu cong môi: “Nhà họ Kiều hình như không phải do cậu quản.”
Ý của anh là không giúp.
Mẹ Kiều như muốn ăn vạ mà xông tới: “Đồ khốn nạn vô lương tâm—”
Người giúp việc đứng bên cạnh vội giữ bà ta lại.
Lão gia Lận liếc đôi mắt đục ngầu ra hiệu cho quản gia.
Quản gia lạnh nhạt lên tiếng: “Ông Kiều, chính sảnh nhà họ Lận không phải là nơi để người nhà họ Kiều các vị đến gây rối.”
Lời nói có vẻ cung kính, nhưng thực chất lại mang đầy vẻ đe dọa.
Sắc mặt ông Kiều vô cùng khó coi: “Nhà họ Lận các người muốn trở mặt với nhà họ Kiều chúng tôi sao?”
“Là cậu nói trước đấy nhé, cháu không có ý này.” Lận Nguyên Châu mỉm cười, ra hiệu cho vệ sĩ đứng bên cạnh, giọng điệu hết sức bình thản: “Đưa người về nhà họ Kiều cho cẩn thận, tiện thể thay tôi hỏi thăm ông ngoại.”
“Vâng.”
Ông Kiều bị vệ sĩ cưỡng chế kéo ra ngoài, ông ta trợn mắt căm tức nhìn Lận Nguyên Châu: “Mày dám đối xử với tao như vậy, tao là cậu của mày—”
Vợ chồng nhà họ Kiều chửi bới ầm ĩ, đứng xa vẫn còn có thể nghe thấy.
Lão gia Lận cho tất cả người giúp việc trong sảnh lui ra.
Bên ngoài, ông không mấy khi lên tiếng, cũng không cho phép người khác đến gây sự, nhưng bây giờ người đã đi rồi, ông mới nói: “Nhà họ Lận và nhà họ Kiều cùng chung một gốc, cháu đưa Kiều Nghiên Ni vào tù, chẳng khác nào đang vả vào mặt ông và ông ngoại cháu.”
Ông cụ đã ngoài bảy mươi nhưng tinh thần vẫn còn minh mẫn quắc thước, ông rất bất mãn với cách hành xử của Lận Nguyên Châu. Nếu là vài năm trước, giờ này Lận Nguyên Châu đã phải quỳ trong từ đường để kiểm điểm rồi.
Thế nhưng Lận Nguyên Châu của hiện tại đã không còn là người mà ông có thể khống chế được nữa.
Lão gia Lận đành lùi một bước, trầm giọng nói: “Bất kể chuyện lần này có liên quan đến đứa con gái nuôi nhà họ Ôn đó hay không, cháu đều phải nhớ, cháu là người của nhà họ Lận. Ông giao công ty và gia tộc vào tay cháu không phải để cháu hành động tùy hứng, ngang ngược. Cắt đứt với con bé đó đi, chuyện này dừng lại ở đây.”
“Dừng lại ở đây?” Lận Nguyên Châu chống cằm cười khẽ: “Ông à, bước tiếp theo có phải là muốn cháu đưa Kiều Nghiên Ni bình an vô sự về lại nhà họ Kiều không?”
Thái độ cợt nhả của anh đã chọc giận lão gia, lão gia Lận nổi giận: “Đó là việc cháu nên làm!”
Chiếc đèn chùm pha lê treo cao trên trần, chiếu sáng rực cả không gian. Hai ông cháu mỗi người ngồi một đầu sofa, hai thế hệ nắm quyền đối đầu nhau.
Lận Nguyên Châu thu lại vẻ cợt nhả, hàng mày anh hạ xuống nhìn lão gia Lận. Dưới vẻ ngoài tuấn mỹ sâu sắc kia là sự ngông cuồng và tàn nhẫn của một kẻ bề trên thế hệ mới: “Có một chuyện ông phải hiểu cho rõ, cháu không phải là công cụ để chống đỡ gia tộc. Hoàn toàn ngược lại, nếu không có cháu, nhà họ Lận có lẽ đã không có được vị thế như ngày hôm nay. Cái chế độ trưởng lão ngày trước đã không còn tác dụng nữa rồi. Những kẻ dám cản đường cháu, cháu không ngại trong từ đường có thêm một bài vị đâu.”
“Hỗn xược!” Ông cụ đứng bật dậy: “Rốt cuộc mày có xem ông và các trưởng bối khác trong nhà họ Lận ra gì không!!”
“Đương nhiên… là không.” Lận Nguyên Châu bình thản ngước mắt: “Ông và các chú bác không chịu buông quyền, vậy thì cháu đành phải tự mình đến lấy, chẳng qua chỉ là tự dựa vào bản lĩnh thôi. Ông à, đừng lúc nào cũng mang cái vẻ mặt ban ơn đó. Ông hiểu rất rõ, năm đó nếu không phải cháu tiếp quản, không quá mười năm, nhà họ Lận sẽ biến mất khỏi Giang Thành này. Ông nghĩ chỉ cần dựa vào việc gắn kết với nhà họ Kiều là có thể đi được đường dài sao?”
Anh ung dung nói: “Nực cười.”
“Mày…” Ông cụ tức đến mức lồng ngực phập phồng dữ dội, ông giơ gậy lên: “Tao đánh chết mày—”
Quản gia nhanh tay lẹ mắt chắn ở giữa: “Lão gia bớt giận, sức khỏe là quan trọng nhất ạ!!”
“Tôi thấy nó muốn làm phản rồi!” Sắc mặt lão gia Lận tím lại, ông thở hổn hển mấy hơi mới đều, bàn tay khô quắt như vỏ cây run rẩy chỉ vào Lận Nguyên Châu: “Hôm nay mày gây ra những chuyện này đều là vì người phụ nữ đó? Nó đã cho mày uống bùa mê thuốc lú gì hả!!”
“Bùa mê thuốc lú thì không đến mức, cháu chỉ là không thích có người chỉ tay năm ngón vào chuyện của mình.” Lận Nguyên Châu đứng dậy, cười một cách nhạt nhẽo và lạnh lẽo: “Ông à, nếu ông thấy buồn chán, hay là cũng về quê mua một mảnh vườn trồng rau đi, an hưởng tuổi già mới là chuyện nên làm.”
Nói xong, anh quay người bước ra ngoài.
Ông cụ tức đến mức suýt hộc máu, cây gậy trong tay bị ném ra, va một cú trời giáng vào lưng Lận Nguyên Châu, rồi rơi mạnh xuống đất kêu “loảng xoảng”.
“Thằng nhãi ranh, khụ khụ khụ…”
Quản gia vội vàng đỡ lấy ông cụ, lau đi giọt mồ hôi lạnh không hề tồn tại trên trán.
Nhà họ Lận đã sớm có vấn đề, vị gia chủ mới nhậm chức này một mình nắm hết quyền hành, đã khiến các bậc lão thành trong gia tộc không vui, sau lưng mắng nhiếc anh ta ích kỷ, ham muốn quyền lực. Cuộc đấu đá giữa phe cũ và phe mới chưa bao giờ dừng lại, bây giờ lại càng đến giai đoạn gay cấn.
Lận Nguyên Châu hứng trọn một gậy vào lưng, cây gậy này không hề nhẹ. Thật khó cho ông cụ vậy mà còn sức giơ lên ném ra, có thể thấy ông đã thực sự tức giận đến mức nào.
Khóe miệng anh nhếch lên một nụ cười lạnh, vừa bước ra ngoài vừa dặn dò người hầu bên cạnh: “Chăm sóc lão gia cho tốt.”
Người hầu không dám ngẩng đầu, cẩn trọng đáp: “Vâng ạ.”