Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 39: Sau này ít về thôi
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc này, Ôn Cư Dần cũng chẳng buồn bận tâm đến Khương Nhàn nữa, vội vàng đi xuống theo.
Đám đông vây xem nhanh chóng giải tán.
Khi Khương Nhàn chạy xuống đến nơi, Ôn Phục Hoài đang cúi người bế Ôn Dư Diêu lên. Cô ta vòng hai tay qua cổ anh, dáng vẻ thảm hại khiến người ta không khỏi thương xót.
Dưới chân núi đã phủ một lớp tuyết dày, rõ ràng Ôn Dư Diêu đã tính toán kỹ lưỡng từ trước.
“Anh, chân em có phải sắp gãy rồi không?” Cô ta khóc đến mức vành mắt đỏ hoe, trông như đang sợ hãi tột độ.
Giọng Ôn Phục Hoài trầm tĩnh nhưng lại bất giác dịu hẳn: “Sẽ không sao đâu.”
Anh bế ngang Ôn Dư Diêu, sải bước trên tuyết đi về phía con đường núi. Ngẩng đầu lên, anh thấy Khương Nhàn đã đứng trên bậc thang từ lúc nào.
Ánh mắt Ôn Phục Hoài lướt qua đôi tay đầy máu và đất của cô, nhưng chỉ trong thoáng chốc, anh đã nhanh chóng dời mắt đi.
Ôn Dư Diêu trông thấy cô thì như thể bị dọa cho giật nảy mình, bất giác khẽ run lên, giọng nghẹn ngào như ẩn chứa hận thù: “Anh, bảo cô ta đi đi được không anh?”
Ôn Cư Dần bước lên phía trước, chỉ hận không thể tát cho cô thêm một cái nữa: “Nghe thấy chưa? Cút đi!”
Ánh mắt Khương Nhàn không một chút gợn sóng, lướt qua anh ta để nhìn về phía Ôn Dư Diêu.
Cô gái trong lòng Ôn Phục Hoài thu mình lại, rồi nở một nụ cười ngọt ngào với cô.
Hai tay buông thõng bên hông của Khương Nhàn bất giác siết chặt. Ánh mặt trời chiếu lên thân hình gầy gò của cô, toát ra một cảm giác lạnh lẽo đến trống trải.
“Lão tam.” Ôn Phục Hoài cất tiếng: “Đi thôi.”
Anh bế Ôn Dư Diêu đi lướt qua người Khương Nhàn, khí lạnh tỏa ra từ người anh, không thèm nhìn cô thêm một lần nào nữa.
Ôn Trường Lân đã xuống núi gọi điện cho bệnh viện rồi.
Ôn Cư Dần theo sát phía sau, lúc đi ngang qua Khương Nhàn còn cố tình huých mạnh vào vai cô.
Cơn đau buốt thấu xương.
Nắng chỉ ló rạng trong chốc lát, rồi nhanh chóng bị mây che khuất, bầu trời xám xịt một màu.
Khương Nhàn cụp mi mắt, bước đi trên con đường núi dốc. Cô đi xuống núi, những bông tuyết lất phất rơi xuống, đậu trên hàng mi dài của cô.
Tay cô dính đầy bụi đất, đá vụn hòa cùng vết máu đã khô, thoáng nhìn có chút đáng sợ.
Khương Nhàn vơ một nắm tuyết, lăn qua lăn lại trong lòng bàn tay, bàn tay cũng sạch hơn nhiều.
Tuyết mỗi lúc một rơi nhiều, những người lên núi ai nấy đều mang vẻ mặt phấn khởi. Họ đi ngược chiều với cô, lướt qua bên cạnh như thể mang đi cả hỉ nộ ái ố của Khương Nhàn.
Cô móc lá bùa bình an trong túi ra, lẩm bẩm một mình: “Sao xin bùa rồi mà lại càng xui xẻo hơn thế này?”
Lá bùa bình an nhỏ bé không biết nói, chỉ lặng lẽ nằm trong lòng bàn tay lạnh giá của Khương Nhàn.
Có bông tuyết rơi xuống lá bùa, tình cờ ghép thành hình mặt mếu, như thể đang buồn bã vì lời nói vừa rồi của Khương Nhàn.
Cô chợt bật cười, phủi đi những bông tuyết trên lá bùa: “Thôi vậy, là do tao trước giờ vẫn luôn xui xẻo như thế, không trách mày được.”
Cô cất lá bùa bình an vào sát người.
Đi đến chân núi, Khương Nhàn toát một thân mồ hôi lạnh. Cô phủi tuyết trên người rồi đứng dưới mái hiên ở cổng vào khu danh lam thắng cảnh, những chiếc xe lúc đến đều đã bị lái đi mất.
Một cơn gió lạnh thổi qua, Khương Nhàn khẽ dậm chân. Điện thoại trong túi reo lên.
Cô lấy ra nghe máy: “Bố.”
Giọng của ông Ôn không mấy tốt đẹp, mơ hồ đè nén cơn tức giận: “Tại sao con lại đẩy Diêu Diêu từ trên núi xuống? Ta tự thấy chưa hề bạc đãi con.”
“…” Khương Nhàn quay đầu nhìn lại ngọn núi lớn, khẽ nhắm mắt: “Em ấy tự ngã xuống.”
Trong điện thoại đột nhiên vang lên tiếng loảng xoảng của vật nặng rơi xuống đất, ông Ôn gầm lên: “Con có biết chân Diêu Diêu bị gãy rồi không?!”
“Bố…”
Giọng ba Ôn trầm đục: “Đừng gọi tôi là bố, tôi không phải bố của cô!!!”
“Thôi thôi, ông đừng nói nữa…” Giọng bà Ôn vang lên từ phía đầu dây bên kia điện thoại.
Ngay sau đó là cuộc đối thoại ồn ào của bà và ông Ôn.
“Bà nghe xem nó nói cái gì đi! Chỉ biết trốn tránh trách nhiệm, Diêu Diêu tự ngã cho vui chắc sao?!”
“Được rồi, để tôi nói.”
“Tôi không kiện nó đã là nể tình lắm rồi, bà hỏi nó xem nó có biết lỗi không?!”
“Ông Ôn!”
“Con gái bà bây giờ còn đang nằm trong bệnh viện kia kìa, bà đừng có không biết nặng nhẹ!!!”
“…”
Sau một hồi cãi vã không rõ ràng, đầu dây bên kia đã yên tĩnh hơn nhiều.
Giọng nói dịu dàng của bà Ôn vang lên: “A Nhàn, nói cho mẹ biết có chuyện gì vậy? Con và Diêu Diêu cãi nhau à?”
Khương Nhàn day day thái dương đang đau nhói: “Con không đẩy em ấy.”
“…”
Sau một khoảng im lặng ngắn, giọng của bà Ôn dần không còn dịu dàng như trước, nhưng vẫn nhẹ nhàng từ tốn: “Vậy chẳng lẽ nó lại cố tình tự ngã xuống à?”
Khương Nhàn cầm điện thoại, thở ra một hơi thật dài: “Nếu con nói là phải thì sao?”
Bà Ôn im lặng một lúc rồi mới lên tiếng: “A Nhàn, bây giờ con cũng nói dối cả mẹ nữa sao?”
Bàn tay Khương Nhàn lạnh cóng.
Cô không giải thích thêm nữa.
Giọng bà Ôn nhuốm chút thất vọng, bà ngừng lại rồi thở dài: “Con đã theo vị kia nhà họ Lận rồi thì sau này cũng ít về thôi.”
Điện thoại bị ngắt.
Chiếc điện thoại trong lòng bàn tay Khương Nhàn từ từ trượt xuống, cả người cô cũng từ từ ngồi thụp xuống. Điện thoại rơi xuống đất vỡ một góc. Cô nhặt lên cất vào lòng, rồi dùng hai tay ôm lấy chính mình.
Cô thu mình thành một cục nhỏ xíu, từ xa nhìn lại như một chấm đen giữa nền tuyết trắng.
Không thể nói thủ đoạn của Ôn Dư Diêu cao siêu đến mức nào, rõ ràng là vụng về như vậy, nhưng vẫn có thể đâm Khương Nhàn đến mình đầy thương tích.
Lòng người vốn thiên vị. Suy cho cùng, họ vẫn là một gia đình, còn Khương Nhàn chỉ là một đứa con nuôi, chẳng qua cũng chỉ là người ngoài mà thôi.
Trong phòng bệnh, Ôn Dư Diêu từ từ mở mắt. Thuốc tê vẫn chưa hết tác dụng nên cô ta không cảm thấy đau.
Ôn Cư Dần ngồi bên giường vắt chân chơi game: “Ủa, tỉnh rồi à?”
Ôn Dư Diêu liếc anh ta một cái: “Sao rồi?”
“Đương nhiên là toàn thắng rồi.” Ôn Cư Dần cười nói: “Chủ ý này của anh không tệ chứ?”
Ôn Dư Diêu hừ lạnh: “Chưa ngã chết em.”
“Không nỡ bỏ con thì sao bắt được sói.” Ôn Cư Dần chống cằm cười tà mị: “Em lại không phải không biết, cứ phải đợi anh nói mới làm, cũng nhân từ chán nhỉ.”
Ôn Dư Diêu nhắm mắt lại: “Đừng ồn nữa, buồn ngủ.”
Ôn Cư Dần không chơi game nữa: “Được được được, công chúa mời người ngủ ngon.”
Anh đi đến bên cửa sổ, chống tay lên đó nhìn xuống dưới một cách nhàm chán.