Tan Vỡ

Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đèn đường từ trên cao rọi xuống, màn đêm sâu thẳm cũng không thể lấn át được ánh sáng.
Chiếc Maybach màu đen lướt đi trên con đường rộng thênh thang, những cuộc gọi của Lận Nguyên Châu đều không có ai bắt máy.
Anh cụp mắt nhìn màn hình điện thoại, gò má sắc cạnh ẩn trong bóng tối, không thể đoán được rốt cuộc anh đang nghĩ gì.
Lâm Phong vừa sắp xếp người đi theo dõi tung tích của Ôn Trường Lân thì đột ngột nhận được điện thoại của Hứa Thục Lệ.
“Lâm Phong, có chuyện rồi…”
Giọng cô ấy vô cùng khẩn thiết, kể lại tình hình cho anh ta nghe.
Lâm Phong càng nghe, lông mày càng nhíu chặt.
Hứa Thục Lệ vừa dứt lời.
Lâm Phong lập tức cúp máy, quay người nhìn người đàn ông với vẻ mặt khó đoán bên cạnh: “Lận tổng, dự án hợp tác với bên Khải Hằng gặp chút trục trặc, phía đối tác đã soạn lại một bản hợp đồng khác.”
Lận Nguyên Châu khẽ ngước mắt lên.
Lâm Phong cúi đầu xuống.
Chuyện xảy ra vào thời điểm này, không một ai ngờ tới, không khí trong xe nhất thời trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.
Trớ trêu thay, Khương Nhàn lại bặt vô âm tín.
Không biết bao lâu sau, Lâm Phong nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Lận Nguyên Châu vang lên:
“Về công ty.”
Tài xế nghe vậy liền quay vô lăng, đổi hướng xe, chạy ngược lại con đường đến nhà họ Ôn, chiếc xe nhanh chóng biến mất vào màn đêm.
Dù trong tình huống vô cùng khẩn cấp, Lâm Phong cũng không ngờ Lận Nguyên Châu lại tuyệt tình đến thế. Cả ngày hôm sau, anh ta bận rộn, buổi tối trên bàn tiệc phải đôi co với ông chủ Khải Hằng gần hai tiếng đồng hồ mới chốt được hợp đồng.
Phía đối tác cười như không cười ký tên, có thể thấy chẳng vớt vát được bao nhiêu lợi lộc.
“Lận tổng đúng là tuổi trẻ tài cao, khiến người làm chú như tôi đây cũng phải tự thấy hổ thẹn.” Ông chủ Khải Hằng lúc ra về còn vỗ vai Lận Nguyên Châu một cách khiếm nhã: “Đúng là sóng sau xô sóng trước mà.”
Giọng điệu mang theo vài phần khinh miệt của bậc trưởng bối.
Lâm Phong liếc nhìn người đàn ông trung niên say khướt trước mặt, anh ta biết Lận Nguyên Châu ghét nhất người khác nói chuyện với mình kiểu này.
Quả nhiên, Lận Nguyên Châu hơi chán ghét gạt tay ông chủ Khải Hằng ra.
Những người đi cùng Khải Hằng đều có chút khó xử, vội vàng dìu sếp mình, gật đầu ra hiệu rồi rời đi.
Đợi mọi người đi hết.
Lâm Phong mới tìm được cơ hội nói về chuyện của Khương Nhàn: “Hôm qua Ôn Trường Lân rời khỏi bữa tiệc là về thẳng nhà họ Ôn, hôm nay cả ngày đều ở công ty, cho nên…”
Anh ta ngập ngừng một chút rồi nói ra suy đoán của mình: “Chắc không phải anh ta.”
“…”
Lận Nguyên Châu không nói gì.
Lâm Phong đợi mãi không thấy câu trả lời, lúc ngẩng đầu lên nhìn thì phát hiện Lận Nguyên Châu đã nhắm mắt.
Ánh đèn trong phòng bao chiếu lên gương mặt vô cùng nổi bật của anh, giống như một pho tượng điêu khắc tinh xảo không có thất tình lục dục.
Nếu là trước đây, Lâm Phong sẽ chẳng có cảm xúc gì. Lúc này có lẽ vì đã kết hôn, đã có người mình yêu nên anh ta đột nhiên lại cảm thấy bi ai thay cho Khương Nhàn.
Ba năm bầu bạn của cô dường như chẳng hề để lại dấu vết gì nơi một người như Lận Nguyên Châu. Đối mặt với bất cứ chuyện gì, Khương Nhàn đều là người có thể bị vứt bỏ.
Tính đến nay, cô đã mất tích trọn một ngày.
Và trong một ngày đó, Lận Nguyên Châu đã bận rộn cả ngày với công việc, không dành cho Khương Nhàn nửa phần tâm tư, ngay cả một lời nhắc đến cũng không hề có.
Thậm chí còn cần Lâm Phong chủ động báo cáo về chuyện của cô.
“Lận tổng…”
Lâm Phong chưa kịp nói hết câu đã bị Lận Nguyên Châu ngắt lời.
Anh khẽ nghiêng đầu, vẻ mặt bình thản không chút hơi ấm: “Cậu có vẻ quan tâm cô ấy nhỉ.”
“…” Lời của Lâm Phong nghẹn lại nơi cổ họng, nhất thời không nói được lời nào.
Anh ta lặng lẽ đứng sang một bên.
Không biết bao lâu sau.
Giọng anh đều đều vang lên: “Nếu đã mất tích thì báo cảnh sát đi, để cảnh sát tìm.”
Lận Nguyên Châu nói xong câu này liền đứng dậy bước ra khỏi phòng bao, bóng lưng cao lớn, anh tuấn toát ra vẻ lạnh lùng khác thường.
Lâm Phong nhìn anh lên xe, nói với tài xế một tiếng “về nhà”.
Sau đó, chiếc xe chạy vụt qua trước mặt anh ta.
Vẻ mặt Lâm Phong phức tạp.
Mất tích đã đủ 24 tiếng, đúng là nên báo cảnh sát.
Nhưng nếu người bắt Khương Nhàn đi là người của gia tộc nào đó ở Giang Thành, Lận Nguyên Châu phủi tay không quan tâm, thì điều đó có nghĩa là anh đã hoàn toàn từ bỏ Khương Nhàn.
Hoặc nói cách khác, anh cho rằng không cần thiết phải lãng phí thời gian vì một người như Khương Nhàn.
Lâm Phong thở dài, lắc đầu.
Trong biệt thự, mọi thứ vẫn như thường lệ. Gần đây trời không có tuyết, sân vườn được dọn dẹp sạch sẽ không một hạt bụi.
Có lẽ sắp đến Tết, ban ngày quản gia đã chỉ đạo trang trí, buộc những dải lụa đỏ thêu hình con giáp của năm mới lên từng cây quýt nhỏ.
Lúc Lận Nguyên Châu xuống xe, trời nổi gió. Khi anh đi vào sảnh chính, những cây quýt kia xào xạc như thể đang cười tủm tỉm vẫy tay.
Anh vô cảm dời mắt đi, trong khoảnh khắc đó nảy ra ý định dẹp bỏ chúng.
Hầu hết người làm đã đi nghỉ, chỉ còn quản gia và dì Chung là chưa ngủ.
Thấy Lận Nguyên Châu bước vào sảnh, quản gia cung kính tiến lên nhận lấy áo khoác trên tay anh.
Dì Chung ngóng đầu nhìn ra ngoài một lúc, cũng không thấy ai khác bước vào.
Bà cúi đầu lẩm bẩm một câu, quản gia ra hiệu bằng mắt, dì Chung liền im lặng.
Ngược lại, Lận Nguyên Châu đang bước lên lầu lại dừng bước, quay đầu nhìn bà: “Bà nói gì?”
Dì Chung liếc nhìn quản gia, thấy đối phương làm như không liên quan đến mình, bà đành phải cứng rắn nói: “Trong nồi vẫn còn hâm nóng món chè mà cô Khương thích ăn, tôi cứ nghĩ hôm nay cô ấy sẽ về cùng cậu.”
Bà nói xong liền cúi đầu, cảm nhận được một ánh mắt sắc lẻm đang chiếu vào mình.
Nhưng chỉ một lát sau, ánh mắt đó đã rời đi.
Lận Nguyên Châu lên lầu vào thư phòng, ngăn cách ánh nhìn của hai người ở dưới nhà.
“Chuyện này là sao vậy?” Dì Chung hỏi.
Quản gia lắc đầu: “Chuyện của chủ nhà đừng hỏi nhiều, làm tốt việc của mình là được.”
Ông quay người đi ra ngoài, dì Chung ngẩn người một lúc, dọn dẹp xong cũng rời khỏi nhà chính về phòng nghỉ ngơi.
Trong căn biệt thự rộng lớn chỉ còn lại một mình Lận Nguyên Châu.
Ánh đèn thư phòng sáng đến nửa đêm, anh ngồi trước bàn làm việc xem các bản báo cáo từ các phòng ban gửi lên.
Cho đến hơn hai giờ sáng.
Bên ngoài bỗng lóe lên một cái, ngay sau đó, mưa rào rào trút xuống không hề báo trước, hàng ngàn hàng vạn hạt mưa không ngừng đập mạnh vào cửa sổ, tựa như một tiếng gào thét ai cũng ngầm hiểu.
Lận Nguyên Châu tắt máy tính, trở về phòng ngủ.
Vừa bước vào còn chưa kịp bật đèn, mùi hương cam quýt với nồng độ thích hợp trong phòng lúc này bỗng trở nên nồng nặc đến khó chịu. Lận Nguyên Châu kéo cửa ban công ra, mặc cho vô số hạt mưa tạt vào.
Mùa đông ở Giang Thành rất ít mưa, đã mấy năm liền chưa từng có một trận mưa lớn đến thế này.
Anh tắm rửa xong từ phòng tắm bước ra, mùi hương cam quýt trong phòng đã loãng đi rất nhiều.
Một tiếng sấm kinh thiên động địa vang lên ở phía chân trời, bên ngoài là tiếng gió rít gào, màn đêm như thể đang mở cái miệng vực thẳm ra chuẩn bị nuốt chửng mọi thứ.
Lận Nguyên Châu ngồi bên giường liếc nhìn điện thoại, lúc ngẩng đầu lên, ánh mắt không biết dừng lại ở đâu, bỗng khựng lại.
Trên tủ đầu giường không biết từ khi nào đã đặt một khung ảnh, tấm hình bên trên mới được rửa cách đây không lâu.
Chắc là Khương Nhàn đã đặc biệt chọn góc chụp lúc Lận Nguyên Châu không để ý, cô vẫn luôn thích bày mấy món đồ chơi nhỏ bé vô vị và vô dụng này.
Lận Nguyên Châu nhìn chăm chú một lúc, đột nhiên giơ tay ném thẳng khung ảnh xuống đất.
Xoảng!
Khung ảnh bằng thủy tinh lập tức vỡ tan tành.
Một trận mưa bão đột ngột ập đến, hơn nửa Giang Thành đều mất điện.
Bốn giờ sáng, lúc quản gia dẫn người làm ra cứu mấy cây quýt nhỏ trong sân, ông phát hiện trong gara thiếu mất một chiếc xe, ông tìm khắp cả biệt thự cũng không thấy bóng dáng chủ nhà đâu.
Sảnh chính trống rỗng và tĩnh lặng.
Lận Nguyên Châu đã rời đi từ lúc nào không hay.