Thê Tử Chi Thê - Zhihu
Chương 27: Về Nhà
Thê Tử Chi Thê - Zhihu thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm ấy, Tô Từ trằn trọc chẳng thể chợp mắt, trong lòng cứ vang vọng mãi những mảnh ký ức mờ nhòe của quá khứ.
Từ khi mắc bệnh, nàng gần như mất hết trí nhớ, nhưng nàng biết rõ, phụ thân nàng – Tô Chưng – từng là Đại tướng quân nắm giữ trọng binh, Tô gia cũng từng là thế gia quyền khuynh thiên hạ. Chỉ là sau này, phụ thân cáo lão quy ẩn về quê.
Nhưng dù cố gắng thế nào, nàng cũng không tài nào nhớ nổi, rốt cuộc người nào đã gả cho Tiêu Quân Sở, trở thành Hoàng hậu Ninh Gia.
Phụ thân từng nói nàng có huynh trưởng đang nhậm chức nơi xa, nhưng chưa bao giờ nhắc tới việc nàng còn có chị em ruột thịt nào khác. Hay có lẽ, vì quá đau lòng, nên ông đã chọn không nói đến?
Nghĩ lại việc Tô Chưng kiên quyết phản đối cuộc hôn nhân này, trong lòng Tô Từ bỗng dâng lên một linh cảm mơ hồ.
Trời vừa hửng sáng, tia nắng bình minh le lói xuyên qua lớp mây, Tô Từ liền rời giường, chỉ gọi duy nhất tỳ nữ và phu xe do Tô gia phái đến, lặng lẽ lên xe rời khỏi hành cung trước lúc trời sáng hẳn, định trở về Tô phủ.
Con đường gồ ghề, xe ngựa xóc mạnh khiến Tô Từ cảm thấy choáng váng.
Nàng tựa vào thành xe, bỗng nhiên trong đầu hiện lên cảnh tượng một trận hỏa hoạn kinh thiên.
Một cung điện tráng lệ chìm trong biển lửa. Nàng thấy một nữ tử nằm trên chiếc giường lớn, vương vãi đầy máu, thều thào tuyệt vọng, từng tiếng kêu muốn về nhà vang lên như dao cứa vào tim.
Trong ngọn lửa cuồn cuộn, nàng không nhìn rõ khuôn mặt người đó, chỉ giọng nói khản đặc, đau đớn kia cứ vang vọng trong tai, khiến ngực nàng thắt lại, đau nhói.
"Dừng xe lại—" Xe ngựa đột ngột khựng lại, bên ngoài vang lên tiếng bước chân hỗn loạn.
Tô Từ chưa kịp vén rèm nhìn ra, đã thấy có người vén màn bước vào — chính là Tiêu Quân Sở.
Hắn bước vào với khí tức lạnh lẽo, cả người phủ đầy hơi thở khẩn trương, rõ ràng là vừa nghe tin, liền vội vã đuổi tới.
"Nguyệt Nhi, sao vậy? Sao nàng đi vội thế này? Có chuyện gì xảy ra?" Trên gương mặt hắn hiện rõ lo lắng, không hề giả tạo.
Dưới ánh sáng bình minh dần rạng rỡ, Tô Từ lặng lẽ nhìn hắn, bỗng thấy, hóa ra hắn không hoàn toàn vô tình như đồn đại. Khi hắn nhìn nàng, ánh mắt kia rõ ràng có chút ánh sáng ấm áp.
Nàng ngẩn người rất lâu, mới khẽ khàng cất tiếng: "Vừa rồi… em gặp một cơn ác mộng. Nhớ đến phụ thân, có vài chuyện… muốn về hỏi ông ấy."
Không khí bỗng chốc ngưng đọng, trở nên nặng nề.
Tiêu Quân Sở ngồi xuống bên cạnh nàng, một tay vòng qua vai, kéo nàng nhẹ nhàng tựa vào lòng mình.
Giọng hắn khẽ run, cố kìm nén: "Nguyệt Nhi, nàng hối hận rồi… không muốn gả cho ta nữa phải không?"
Thân hình Tô Từ khẽ cứng lại, không biết nên trả lời thế nào.
Nếu những lời đồn đại kia đều là sự thật… liệu nàng có từ bỏ hôn ước này?
Mùi hương quen thuộc trên người hắn bỗng khiến nàng cảm thấy bình an. Nàng khó lòng tin nổi, người mà thiên hạ miêu tả, và Bình An mà nàng từng gặp – dường như là hai con người hoàn toàn khác biệt.
"Trả lời ta, Nguyệt Nhi… Có phải ta đã làm điều gì khiến nàng buồn không?"
Tô Từ cúi đầu, giọng nghẹn lại nơi cổ họng, cuối cùng mới thốt ra: "Bình An… em nhớ nhà quá. Muốn về nhà. Nhớ cha, nhớ nương, nhớ cả huynh trưởng của em…"
Tiêu Quân Sở im lặng một lúc, rồi khẽ vỗ về lưng nàng, dịu dàng an ủi: "Vậy thì về nhà. Ta đưa nàng về nhà."
Nhưng tim hắn bỗng nhiên thắt lại, đau nhói không hiểu vì sao. Hắn chợt nhớ đến lời Tiểu Như từng nói – trước lúc Tô Từ trút hơi thở cuối cùng, nguyện vọng duy nhất của nàng cũng là: "Muốn về nhà."
Nhưng hắn... mãi mãi không thể cho Tô Từ một gia đình. Hắn chỉ có một tòa Hoàng thành lạnh lẽo, nơi ấy – không thể gọi là nhà.
Tô Từ thân thể vốn yếu ớt, chưa kịp về đến Tô phủ đã thiếp đi trong mộng mị.
Tiêu Quân Sở nhìn nàng, lòng đau xót, không nỡ đánh thức, liền bế nàng vào phòng, để nàng tiếp tục ngủ yên.
Bước ra khỏi phòng, sắc mặt hắn lập tức trầm xuống.
"Những kẻ hôm qua nói chuyện về Hoàng hậu Ninh Gia trước mặt Tô tiểu thư – đã tra ra chưa?"
Lời vừa dứt, một thị vệ vội chắp tay, quỳ gối nửa người trước mặt: "Bẩm Bệ hạ, đã tra ra rồi. Xin Bệ hạ chỉ thị xử lý!"
Tiêu Quân Sở nhíu mày, lạnh lùng phán: "Xử lý đi. Trẫm không dung kẻ lắm lời bên tai!"