Chương 44: Cơn Ác Mộng Và Những Đau Thương

Thế Tử Cố Chấp Điên Cuồng Theo Đuổi Vợ

Chương 44: Cơn Ác Mộng Và Những Đau Thương

Thế Tử Cố Chấp Điên Cuồng Theo Đuổi Vợ thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhan Miểu chìm trong một cơn ác mộng kinh hoàng.
Trong mộng, nàng vẫn đang vùng vẫy giữa dòng nước lạnh buốt, không một bóng người, chỉ có mình cô độc giữa mênh mông tăm tối. Càng chìm sâu, cảm giác nghẹt thở càng dày vò, như thể tử thần đang lặng lẽ siết chặt cổ họng.
Khi nàng sắp buông xuôi, chấp nhận bị dòng nước nuốt chửng, một đôi tay ấm áp bất ngờ nắm lấy tay nàng, kéo nàng ra khỏi bóng tối.
Nàng tỉnh lại trên bờ, hít vào từng hơi thở trong lành như lần đầu được sống. Cũng chính lúc ấy, nàng nhìn thấy rõ người đã đẩy mình xuống nước.
Một bóng hình y phục bay phần phật, mái tóc buông xõa mềm mại như mây, dung mạo tựa thần nữ từ chín tầng trời giáng thế. Nhưng ánh mắt kia lại lạnh như băng, tràn đầy khinh miệt và căm ghét, như thể đang nhìn một thứ gì đó dơ bẩn đến mức không đáng tồn tại.
Nhan Miểu chưa từng gặp người này bao giờ, nhưng chỉ cần nhìn thấy, lòng nàng đã dấy lên sự khó chịu kỳ lạ.
Nàng… rốt cuộc là ai?
Hàng mi ướt nhẹp khẽ run, cuối cùng nàng cũng vượt qua cảm giác yếu ớt, từ từ mở mắt ra.
Đôi mắt trong veo như pha lê, ánh lên nét buồn thương, tựa như vừa được nước trời gột rửa, trong trẻo đến lạ thường.
Ánh nhìn dần lấy lại tiêu cự, nhưng trong đó vẫn còn đọng lại nỗi sợ hãi, cùng sự hoang mang chưa tan.
Một giọt lệ trong suốt trượt dài nơi đuôi mắt. Nàng từ từ lấy lại bình tĩnh, nhận ra mình đã thoát khỏi cơn ác mộng kinh khủng.
Khóe môi cảm nhận được hơi ấm dịu dàng. Bàn tay nam nhân khẽ áp lên má nàng, như tia nắng xua tan giá lạnh, khiến nàng khao khát được níu giữ.
Nàng khẽ nâng mắt, muốn nhìn rõ ai đang mang đến hơi ấm ấy.
Sao lại là Mộ Dung Hành? Hắn sao lại ở đây?
Cảm giác muốn tiến gần, muốn tựa vào hơi ấm trong lòng chợt dừng lại giữa chừng. Nhan Miểu sợ hãi chính suy nghĩ của mình. Khi đã nhìn rõ người trước mặt, nàng vội cúi đầu, né tránh ánh mắt hắn, khẽ lùi lại một bước.
Trái tim Mộ Dung Hành thoáng dâng lên chút vui mừng vì cử chỉ gần gũi của nàng. Đầu ngón tay hắn khẽ lau đi giọt lệ còn đọng trên mi nàng.
Nhưng rồi, vì e ngại thân phận, hắn lặng lẽ thu tay lại. Dẫu vậy, cảm giác mềm mại dịu dàng vừa chạm qua khiến lòng hắn trào dâng nỗi lưu luyến khôn nguôi. Chính hắn cũng không hiểu nổi mình khao khát được gần nàng đến mức nào.
Bàn tay hắn giấu ra sau lưng, từ từ siết chặt thành nắm đấm, gân xanh nổi rõ.
Hắn tự nhủ: Nàng chỉ đang giận dỗi, oán trách hắn mà thôi. Chỉ cần hắn giải quyết xong chuyện ở kinh thành, nhất định sẽ nói hết mọi chuyện với nàng.
Khi ấy, nàng hẳn sẽ hiểu cho hắn.
Có lẽ… cũng sẽ tha thứ.
Không ai lên tiếng. Cả căn phòng chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi lác đác ngoài hiên, nhỏ xuống những tán lá, vang vọng như tiếng lòng ai đang thầm khóc.
"Nàng đã ngất đi," Mộ Dung Hành cuối cùng cất lời, giọng đầy lo lắng.
Nhan Miểu liếc nhìn hắn, nửa châm chọc, nửa chất vấn: "Là ngươi cứu ta?"
"Đúng vậy."
Nàng bật cười khẽ, giọng lạnh lùng: "Mộ Dung Hành, ngươi rốt cuộc có âm mưu gì với nhà họ Nhan? Người nhà ta liên tiếp được ngươi cứu, chẳng lẽ chỉ là trùng hợp?"
Mộ Dung Hành khựng lại, muốn giải thích nhưng không biết bắt đầu từ đâu: "Ta…"
Nhớ lại khoảnh khắc thấy nàng nằm bất động, sắp lìa đời, hắn vội nói: "Nàng đã nôn ra rất nhiều máu, suýt nữa thì mất mạng! Ta làm sao có thể đứng nhìn? Dù sao chúng ta cũng từng là phu thê mấy năm trời, chẳng lẽ chẳng còn chút tình nghĩa nào?"
Thân thể Nhan Miểu còn rất yếu, nhưng nàng vẫn cố gắng ngồi dậy. Người loạng choạng, suýt ngã, tay Mộ Dung Hành vội đưa ra đỡ, lại bị nàng gạt phắt đi.
"Đừng chạm vào ta!"
Bàn tay hắn khựng lại giữa không trung. Trước đây, nàng từng rất thích vòng tay của hắn, từng nhìn hắn bằng ánh mắt rực rỡ như vì sao đêm.
Giá như biết trước hôm nay sẽ thế này, hắn đã không bao giờ nhận thánh chỉ ấy. Đã không để nàng rời xa.
Nhan Miểu tựa vào gối, thở dốc, ánh mắt lạnh như băng: "Ngươi đặt tình cũ sai chỗ rồi. Ta vốn là con nhà thương nhân, năm xưa gả cho ngươi là vì ân huệ, là không biết điều, là dùng thân phận thấp hèn ép gả vào danh gia vọng tộc của ngươi."
Nàng nhìn hắn, ánh mắt bình thản đến rợn người, lời nói nhẹ nhàng mà tàn nhẫn: "Giữa ta và ngươi đã có một vực sâu. Khoảng cách ấy mỗi ngày một xa. Làm gì còn tình cũ để nhớ? Người ngươi nên nghĩ đến là vị quận chúa tôn quý trong kinh thành kia chứ."
Đến tận hôm nay, Nhan Miểu vẫn còn oán hận. Oán hận đến mức hối hận cả đời.
Tuổi trẻ si mê khiến nàng đánh mất bản thân, để rồi nuối tiếc suốt bao năm qua.
Mộ Dung Hành vội nói: "Ta đã hối hận rồi! Ta không cưới nàng ta. Giờ đây, ta chỉ muốn có nàng."
Nhan Miểu cười lạnh trong lòng. Những sợi tóc mái rủ xuống che khuất nét mặt: "Ta đã có hôn ước. Dẫu ngươi có quỳ xuống cầu xin, cũng chẳng còn cơ hội nào nữa. Ta… vĩnh viễn sẽ không tha thứ cho ngươi."
Lời nói cuối cùng như lưỡi kiếm sắc lạnh đâm thẳng vào tim Mộ Dung Hành. Cả người hắn run lên, xương cốt như vỡ vụn.
Hắn chưa từng nghĩ, một câu nói lạnh lùng lại có sức mạnh hủy diệt đến vậy.
Sức mạnh đủ để nhấn chìm tâm trí, khiến người ta phát điên.
Bất chợt, một giọt lệ từ khóe mắt hắn lặng lẽ rơi xuống. Hắn bật cười, tự giễu chính mình.
Đã bao năm rồi hắn chưa từng khóc. Phụ thân từng dạy: nước mắt là biểu hiện của sự yếu đuối. Trên vai hắn là trọng trách nặng nề, ánh mắt của quá nhiều người dõi theo – cả trong ánh sáng lẫn bóng tối. Hắn không được phép yếu mềm.
Dù chuyện gì xảy ra, hắn nhất định phải gánh vác.
Tiếng cười bất chợt của hắn khiến Nhan Miểu hoảng hốt. Nàng loạng choạng đứng dậy, định rời đi.
Trong đời Mộ Dung Hành, hắn đã mất quá nhiều người thân. Nhưng không ai khiến hắn hối hận sâu sắc như Nhan Miểu.
Hắn muốn được ở bên nàng thêm một lần nữa. Nhưng nàng không chấp nhận. Nếu vậy, thà rằng… hắn sẽ cướp nàng về.
Nếu nàng phản kháng, hắn sẽ moi tim ra – để nàng thấy rõ chân tình hắn dành cho nàng.
Dù thế nào, Mộ Dung Hành quyết không để nàng rời đi thêm lần nào nữa.
Bàn tay nhỏ nhắn của nàng bị hắn giữ chặt. Nhan Miểu yếu ớt, không thể chống cự. Chỉ một chút lực, nàng đã bị hắn kéo vào lòng.
"Ngươi muốn làm gì? Buông ta ra!"
"Ta không cho phép nàng lấy người họ Thôi kia. Nếu không... ta sẽ giết y." Giọng hắn lạnh lùng, đe dọa: "Nàng càng quan tâm, càng chăm sóc y, ta càng muốn hành hạ y."
"Ngươi điên rồi!" Nhan Miểu tức giận: "Chuyện này liên quan gì đến Thôi Hạo Ngôn? Độc dược là ta tự nguyện uống. Dù chết vì y, ta cũng cam tâm. Chuyện này… chẳng liên quan gì đến ngươi!"
"Ưm!"
Đôi môi nàng bị chiếm lấy không chút khoan nhượng. Nàng không thể kháng cự.
Nhan Miểu vùng vẫy, dùng nắm tay nhỏ yếu đấm vào ngực hắn. Nhưng sức lực nữ nhi làm sao chống lại nam tử cường tráng? Cú đấm yếu ớt ấy chỉ càng khơi dậy ham muốn chinh phục trong hắn.
Thắt lưng bị siết chặt, ép sát vào thân hắn. Bàn tay ấm áp không chút do dự nắm lấy đôi vai gầy guộc. Nàng không muốn khuất phục, nhưng bị giữ chặt cằm, buộc phải đón nhận tất cả sự cuồng nhiệt của hắn.
Hơi thở mạnh mẽ của hắn ngang nhiên xâm chiếm, Nhan Miểu không thể kháng cự, đành để mình chìm vào nụ hôn nồng cháy.
Nàng không cam tâm, đôi mắt đẹp ngấn lệ dần đỏ hoe, dòng nước mắt trong suốt lặng lẽ tuôn rơi.
Cuối cùng, nàng vẫn bị Mộ Dung Hành chiếm đoạt.
Khi người trong lòng đã buông xuôi, nụ hôn của hắn bỗng dịu dàng, đầy thương tiếc. Hắn muốn dùng cách này để dỗ dành, để giữ nàng lại.
Hắn thừa nhận – hắn ghen tuông. Ghen đến điên cuồng.
Nhưng tiếc thay, những vết thương đã vỡ nát thì chẳng dễ lành. Như mảnh gương vỡ, dù có gắn lại, cũng chẳng bao giờ còn trọn vẹn.
Bên ngoài, trên con đường nhỏ, xe ngựa của Thôi Hạo Ngôn lao nhanh, cuối cùng dừng lại ở đầu ngõ Nhuận Vân.
Đoạn đường xóc nảy khiến thân thể chưa hồi phục của y thêm phần khó chịu. Khi bước xuống, cổ họng khô rát, y không kìm được ho khan, tay siết chặt.
"Công tử! Xin người cẩn trọng thân thể!"
Chỉ có ba người đi theo: Thôi Hạo Ngôn, một tùy tùng giỏi võ và một phu xe.
Y nhận chiếc ô trúc xanh từ tay tùy tùng, vội vã bước đến cửa ngôi nhà trong ngõ.
Lòng y trào lên nỗi lo âu mơ hồ, nhưng bản năng vẫn bảo rằng Nhan Miểu không phải người như vậy.
Nhưng chiếc xe ngựa quen thuộc của nàng vẫn đậu dưới mái hiên. Trên xe treo biển ghi tên Nhan thị.
Dù thân thể bất tiện, y vẫn vội vã tiến đến. Chỉ đến khi gần cửa, y mới dừng lại.
"Công tử," tùy tùng nhắc nhỏ.
Thôi Hạo Ngôn tự nhủ: Chắc chỉ là hiểu lầm. Xe ở đây, chưa chắc nàng đã ở trong.
"Gõ cửa đi," y ra lệnh.
Cánh cửa nặng nề vang lên tiếng gõ.
Niệm Hạ nghe thấy, tim đập thình thịch. Tiểu thư và vương gia đã ở trong phòng lâu rồi. Trước đó còn nghe tiếng cãi vã, không biết có chuyện gì xảy ra không.
Xuân Quất cũng lo lắng nhìn về phía cửa phòng khép kín, chẳng nghe tiếng động gì.
A Thuận không có mặt. Chỉ còn nàng đi mở cửa.
Kẹt…
Tiếng mở cửa vang lên giữa cơn mưa lặng lẽ.
Dưới màn mưa, hiện ra một công tử áo trắng, tay cầm ô trúc xanh.
Phong thái thanh nhã, khí chất thoát tục. Chỉ sắc mặt tái nhợt vì bệnh tật làm vỡ đi vẻ hoàn mỹ, khiến y trông càng thêm lạnh lùng, mong manh.
Như thể chỉ cần chạm nhẹ, sẽ vỡ tan.
Khoảnh khắc cửa mở, dường như một tia sáng trong mắt y vụt tắt.
Niệm Hạ sợ hãi, buột miệng: "Thôi Nhị công tử."
Lời gọi ấy như dao cứa nát hàng phòng tuyến mà Thôi Hạo Ngôn đã vất vả dựng lên.
Niệm Hạ là tỳ nữ thân cận của Nhan Miểu. Nàng ở đây, nghĩa là Nhan Miểu cũng...
Những ngón tay trắng bệch siết chặt cán ô, như thể sắp bóp nát nó.
Y không thể không nghĩ đến viễn cảnh tồi tệ nhất. Nhưng cũng vô cùng sợ hãi khi nó thành sự thật.
Giờ phút này, y chỉ biết một điều: vị hôn thê của y đang ở đây. Y phải đón nàng về.
Nhan Miểu – chỉ có thể là của y!
Ánh mắt Thôi Hạo Ngôn chợt trở nên sắc lạnh, khiến Niệm Hạ sợ đến tê dại. Cho đến khi cơn gió ẩm lạnh lùa qua ống tay áo y, nàng mới sực tỉnh – chuyện chẳng lành rồi.
Thôi Hạo Ngôn đã bước vào trong. Nhưng tiểu thư vẫn đang ở cùng vương gia trong phòng. Vừa rồi còn nghe tiếng cãi vã.
Phải xử lý thế nào đây?
Một người là phu cũ. Một người là vị hôn phu hiện tại.
Một người từng cứu tiểu thư. Một người là người tiểu thư muốn cứu.
Nếu xảy ra đánh nhau, nàng phải đứng về phía nào?
Trong đầu Thôi Hạo Ngôn lúc này chỉ có một ý nghĩ: gặp Nhan Miểu. Xác nhận nàng an toàn. Rồi đưa nàng đi.
Từ nay về sau, nàng chỉ được ở bên y!
Bất kỳ kẻ nào dám mơ tưởng đến nàng, dù chỉ một chút, đều đáng xuống địa ngục – nơi dành cho kẻ tham lam.
Mưa thấm ướt vạt áo, bùn bám vào gấu quần, nhưng y chẳng mảy may để ý. Chỉ muốn nhanh chóng tìm thấy nàng.
Và rồi, y nhìn thấy Xuân Quất đang đứng dưới mái hiên.
Xuân Quất kinh ngạc: "Thôi Nhị công tử?"
Sao lại cần hai nha hoàn canh hai cửa, cẩn trọng như vậy?
Thôi Hạo Ngôn bỗng dưng hoảng hốt. Y sợ hãi cảnh tượng phía sau cánh cửa kia.